Tống Kiến Chương thể hiện hoàn hảo bản chất vô lại và trơ trẽn, Ôn Nhiễm thậm chí không muốn nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Giờ cô đã hiểu rõ, với người thì có thể nói lý lẽ, còn với loại như hắn thì không thể nói lý được.
Tống Kiến Chương quay sang nhìn cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, bây giờ tôi muốn làm người tốt, nhưng cô gái xinh đẹp này… sao vẫn không tin tôi?”
Cảnh sát cũng không ưa cái kiểu của hắn, nghiêm giọng nói: “Ngồi cho đàng hoàng rồi nói chuyện!”
“Dạ dạ dạ.” Tống Kiến Chương hạ chân xuống, ngồi nghiêm chỉnh lại.
Rốt cuộc, vì Tống Kiến Chương không làm điều gì vi phạm pháp luật với Ôn Nhiễm nên cảnh sát cũng không thể xử phạt hắn, chỉ có thể nhắc nhở hắn về một số quy định pháp luật liên quan.
Ôn Nhiễm ký tên rồi ra khỏi đồn cảnh sát, định dùng điện thoại gọi xe, Tống Kiến Chương vừa lắc chìa khóa xe vừa bám theo sát phía sau.
Hắn nhìn Ôn Nhiễm bằng ánh mắt dâm đãng, huýt sáo kiểu lưu manh: “Ôn Nhiễm phải không? Cái tên hay thật.”
Ôn Nhiễm liếc nhìn hắn một cái rồi đi thẳng ra đường, định gọi một chiếc taxi để nhanh chóng rời khỏi đây.
Tống Kiến Chương theo sau: “Em đi xe của anh đi, anh đưa em về, coi như xin lỗi em.”
Ôn Nhiễm làm ngơ, bước nhanh hơn.
Tống Kiến Chương tiếp tục theo sau: “Em xem chúng ta có phải là không đánh không quen không? Đây cũng là một kiểu duyên phận mà phải không?”
“……”
Thấy cô không để ý đến mình, Tống Kiến Chương trực tiếp bước nhanh chặn trước mặt Ôn Nhiễm buộc cô phải dừng lại.
Ôn Nhiễm lạnh lùng nhìn hắn.
Tống Kiến Chương thấy cô gái này đẹp như một ngôi sao nhỏ, hắn chống nạnh, giọng trêu chọc: “Cô gái xinh đẹp sao tính khí lại lớn thế? Hay là để anh mời em đi ăn kem hạ hỏa nhé?”
Ôn Nhiễm cảnh cáo hắn: “Anh mà còn thế này tôi sẽ tố cáo anh quấy rối.”
“Sao? Bây giờ theo đuổi con gái cũng bị tố cáo à?” Tống Kiến Chương tỏ vẻ không quan tâm: “Em cứ đi tố cáo đi? Có bằng chứng thì cứ đi tố cáo đi?”
“……”
Thấy Ôn Nhiễm không nói gì Tống Kiến Chương lại cười, giọng năn nỉ: “Em gái xinh đẹp ơi, hay là chúng ta hóa giải hiểu lầm nhé?”
Nói xong, ánh mắt hắn hạ xuống, giơ tay định nắm lấy tay Ôn Nhiễm: “Chúng ta bắt tay làm hòa được không?”
Ôn Nhiễm lùi lại một bước tránh né, mắt nhìn hắn như nhìn con ruồi: “Cút đi!”
Tống Kiến Chương vẫn không từ bỏ: “Em xem, em ở Hộ Thành không nơi nương tựa, tội nghiệp quá hả? Hay là để anh làm chỗ dựa cho em?”
Ôn Nhiễm cảm thấy buồn nôn, buồn nôn đến muốn ói.
Cô nhìn hắn, giọng lạnh lẽo như dựng lên một bức tường ngăn cách: “Tôi cảnh cáo anh lần cuối, nếu anh còn xuất hiện trước mặt tôi, dù cố ý hay vô ý, tôi nhất định sẽ khiến anh hối hận.”
Trong mắt cô toát lên vẻ kiên định lạnh lùng, hoàn toàn không giống một cô gái yếu đuối.
Tống Kiến Chương thật sự sững người, nghĩ bụng không biết cô có lai lịch gì không?
Ôn Nhiễm giơ tay gọi một chiếc taxi, dứt khoát lên xe rời đi.
Ôn Nhiễm biết, những hành vi vô lại của Tống Kiến Chương lúc này chẳng qua là vì thấy cô là người ngoài đến, một cô gái nhỏ yếu ớt nên cho rằng dễ bắt nạt.
Nếu đổi lại là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, hoặc là người thuộc tầng lớp thượng lưu thì hắn chỉ có co đuôi làm người.
Hắn chính là điển hình của việc thỏa mãn tâm lý méo mó của bản thân bằng cách áp bức những người yếu thế hơn mình.
Nói thẳng ra, đó chính là kẻ chuyên bắt nạt người yếu sợ người mạnh.
Vì vậy Ôn Nhiễm thể hiện ra vẻ mạnh mẽ, muốn dọa hắn.
(Truyện được đăng tải và cập nhật nhanh nhất tại t r u y e n n g o n t i n h . i d . v n. Hoàn toàn miễn phí)
Mấy ngày tiếp theo, khi Ôn Nhiễm tan làm về đến cổng khu nhà, trước khi xuống xe đều cảnh giác quan sát xung quanh trước.
Mọi thứ vẫn bình thường, Tống Kiến Chương không xuất hiện nữa.
Trưa thứ Năm, Lý Uyển và Ôn Nhiễm cùng ăn cơm.
Chiều nay Lý Uyển có hẹn với bà Vương, dù đã chuẩn bị và nỗ lực hết sức cho cuộc gặp này nhưng cô vẫn cảm thấy bất an, dù sao đây cũng là vấn đề liên quan đến việc đi ở của cô.
(Lúc này tình cảm của Lý Uyển và Ôn Nhiễm đã thân thiết hơn rồi nên đổi cách xưng hô tớ-cậu cho phù hợp hơn nhé)
Lý Uyển ăn không vô, nhìn Ôn Nhiễm cười khổ, giọng điệu buồn bã: “Nếu tớ đi, tớ sẽ nhớ cậu đấy.”
Ôn Nhiễm ngước mắt lên, ánh mắt hơi bối rối.
Lý Uyển buông đũa, lại nói: “Ôn Nhiễm à, cậu là người bạn đầu tiên tớ có được trong hai năm làm việc.”
Bạn ư?
Ôn Nhiễm vào làm chưa đầy một tháng, cô tự nhận thấy mình không có nhiều giao tiếp với Lý Uyển.
Về định nghĩa của tình bạn, Ôn Nhiễm cho rằng phải hiểu sâu sắc và giao lưu nhiều như với Trạch Tâm Di mới được.
Ôn Nhiễm chuyển chủ đề: “Vẫn chưa có kết quả gì, cậu đừng buồn.”
“Đúng đúng đúng!” Lý Uyển gật đầu đồng ý, cười: “Tớ nên nghĩ theo hướng tốt, ví dụ như chiều nay thuyết phục được bà Vương, rồi theo Jessica làm ra một thành tích, có thành tích này thì có thể tham gia cuộc thi ‘Thiết kế trang sức Apollo’ nội bộ công ty năm nay, rồi vô tình đoạt giải top 3, rồi lại vô tình tác phẩm được bán với giá cao, sau đó nổi tiếng trong giới thiết kế, rồi……”
Lý Uyển vẫn đang mơ mộng, hoàn toàn không nhận ra biểu cảm của Ôn Nhiễm đã thay đổi.
Ôn Nhiễm nắm chặt đũa, ngắt lời Lý Uyển: “Thành tích gì vậy?”
“Hả?”
“Cậu nói có thành tích mới được tham gia cuộc thi “Thiết kế trang sức Apollo’ nội bộ công ty năm nay, ý là… tham gia thi đấu còn cần thành tích sao?”
“Đúng vậy.”
Hai từ khẳng định của Lý Uyển khiến Ôn Nhiễm cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu.
Tại sao tham gia thi đấu còn cần thành tích?
Tại sao trong thông tin cuộc thi không đề cập đến điều này?
Vậy kế hoạch của cô muốn thông qua việc tham gia cuộc thi để giành được hộp hương hoa ti chẳng phải đã thành công cốc rồi sao?
Ôn Nhiễm không cam tâm, hỏi: “Cần thành tích như thế nào vậy?”
Lý Uyển nuốt soup thịt băm trong miệng: “Ít nhất phải tham gia thiết kế một món trang sức cao cấp.”
Ôn Nhiễm lúc này càng tuyệt vọng hơn.
Thiết kế trang sức cao cấp đều xuất phát từ các nhà thiết kế thuộc bộ phận thiết kế cao cấp.
Lần này Lý Uyển may mắn được tham gia thiết kế trang sức cao cấp cho bà Vương cũng là vì năm ngoái có thành tích nổi bật trong thiết kế quầy trưng bày mới được Jessica từ bộ phận thiết kế cao cấp mời.
Vòng sơ tuyển diễn ra vào cuối tháng 8, chỉ còn hơn hai tháng nữa.
Ôn Nhiễm tự hiểu, một nhân viên mới của bộ phận thiết kế sản phẩm quầy trưng bày như cô muốn có một thành tích như vậy còn khó hơn lên trời.
Tất cả tâm trạng tốt đẹp, lý lẽ cao đẹp của Ôn Nhiễm, vào lúc này đều sụp đổ.
Sự can đảm và nỗ lực của cô vì hộp hương hoa ti biến thành sự ngây thơ và bồng bột.
Cô thấy mình như một kẻ ngốc, mấy tháng nay đã làm những việc ngu ngốc gì vậy?
Giờ nghỉ trưa Ôn Nhiễm không ngủ được chút nào.
Sau giờ nghỉ trưa đồng nghiệp lại tiếp tục công việc.
Văn phòng phong cách hiện đại rất sáng sủa, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng giày cao gót gõ xuống sàn, có thể nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ……
Ánh mắt Ôn Nhiễm dừng lại giữa không trung, ngẩn người.
Mi mắt cô cong vút, rõ ràng từng sợi, bóng in trên mí mắt không hề động đậy.
Không biết đã trôi qua bao lâu, cô cảm thấy có người chạm vào cánh tay mình.
Ôn Nhiễm quay đầu lại, là Ái Vi từ quầy trưng bày trở về.
Ái Vi vừa đặt túi xuống vừa trêu cô: “Lướt web cũng không thể công khai thế này được chứ?”
Ôn Nhiễm hoàn hồn, chớp mắt khô khan một cái.
Cô không nói gì, nhìn thời gian đã hơn 4 giờ chiều.
Ái Vi ngồi xuống: “Hôm nay sao cậu không vẽ bản thiết kế?”
Dù sao mỗi lần về cô đều thấy Ôn Nhiễm đang vẽ bản thiết kế, bộ dáng nghiêm túc như học sinh ba tốt trong trường.
Ôn Nhiễm lắc đầu.
Còn vẽ vời gì nữa chứ?
Tất cả đều không còn ý nghĩa nữa.
Ái Vi định hỏi gì đó, bỗng có tiếng giày cao gót gấp gáp vang đến gần.
Ái Vi và Ôn Nhiễm ngoảnh đầu nhìn, là Hướng Tiêu Nguyệt.
Ánh mắt cô ta rõ ràng, nhìn Ôn Nhiễm chằm chằm đầy giận dữ.
Ôn Nhiễm chưa kịp phản ứng, Hướng Tiêu Nguyệt đã đến gần, mắng Ôn Nhiễm không đầu không đuôi: “Cô thực tập sinh này làm việc kiểu gì vậy? Chỉ gửi một tài liệu thôi, việc đơn giản thế mà cũng sai? Cô có biết sai sót trong công việc của cô sẽ gây phiền phức lớn thế nào cho đồng nghiệp không? Một người trưởng thành hơn 20 tuổi, lẽ nào không hiểu đạo lý làm người cơ bản? Không gây phiền phức cho người khác là tố chất cơ bản cũng không hiểu sao? Nếu cô không làm nổi công việc này thì ngoan ngoãn về nhà đi, đừng có ngày nào cũng để người khác gánh tội thay!”
Giọng cô ta to, không hề kiềm chế, như cố ý để cả phòng nghe thấy.
Toàn bộ văn phòng đều bị thu hút bởi động tĩnh này, dừng việc đang làm, ngoảnh đầu nhìn qua.
Ôn Nhiễm sắp xếp lại lời Hướng Tiêu Nguyệt, đứng dậy nhìn cô ta, giọng to hơn bình thường, hỏi lại: “Xin hỏi tôi đã gây phiền phức gì cho đồng nghiệp?”
Hướng Tiêu Nguyệt không ngờ Ôn Nhiễm dám đối đầu thẳng thừng với mình, nghiến răng, chất vấn: “Tôi hỏi cô, có phải tuần trước cô đã gửi một túi tài liệu đến biệt thự Phù Sơn?”
“Đúng vậy.”
“Hừ, bây giờ mẫu sáp nhẫn bên trong bị mất rồi.”
Ôn Nhiễm hơi nhíu mày, lập tức đáp: “Liên quan gì đến tôi? Đâu phải tôi làm mất!”
“Không phải cô thì là ai?” Hướng Tiêu Nguyệt khoanh tay trước ngực: “Cô có biết mẫu sáp đó quan trọng thế nào không, bảo cô gửi qua là để rút ngắn thời gian, giờ vì sai sót của cô mà tổ điêu khắc sáp phải làm lại, thời gian của giám đốc bị cô lãng phí hết rồi.”
Cái gì mà bị cô lãng phí?
Cô đã làm gì chứ?
Ôn Nhiễm cảm thấy nghẹn trong lòng, nhưng cũng chỉ cười nhẹ trong lòng, rồi từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Cái túi tài liệu đó khi tôi giao tận tay người ta, phong bì vẫn còn nguyên vẹn, nên đồ không phải tôi làm mất.”
“Cô đang đùn đẩy trách nhiệm à?”
Ôn Nhiễm hỏi lại: “Chị đang tìm người gánh tội thay à?”
Câu nói vừa dứt, văn phòng im lặng đến mức rơi cây kim cũng có thể nghe thấy.
Hướng Tiêu Nguyệt bị vạch trần tâm tư, tức đến đỏ mặt, chỉ tay vào Ôn Nhiễm: “Tôi không ngờ cô là một cô gái trông có vẻ ngây thơ thế mà lại làm việc dơ bẩn như vậy!”
Ôn Nhiễm không hề nao núng trước thái độ của cô ta, cũng không bị dẫn dắt bởi những lời công kích cá nhân, mà nắm lấy vấn đề cốt lõi nhất: “Vậy là chị không cần căn cứ thực tế, đã quyết định đẩy trách nhiệm cho tôi rồi phải không?”
Hướng Tiêu Nguyệt nghiến răng, gào lên: “Sao cô trơ trẽn thế?”
Rốt cuộc ai mới là người trơ trẽn?
Ôn Nhiễm tức đến đỏ mặt, hôm nay cô nhất định phải nói rõ phải trái này.
Môi cô hơi hé mở, một bụng lời chưa kịp nói đã thấy Trần Tinh đến.
Trần Tinh nhạt nhẽo liếc nhìn Hướng Tiêu Nguyệt rồi nhìn sang Ôn Nhiễm: “Ôn Nhiễm, chuyện gì vậy?”
Ôn Nhiễm tóm tắt đầu đuôi: “Tuần trước Hướng Tiêu Nguyệt nhờ em gửi một túi tài liệu đến biệt thự Phù Sơn, khi em giao đến nơi đã xác nhận phong bì còn nguyên vẹn, không có bất kỳ hư hỏng hay thiếu sót nào, giờ Hướng Tiêu Nguyệt lại nói bên trong thiếu một mẫu sáp nhẫn.”
Cô không dùng kính ngữ, cô không muốn.
Trần Tinh nghe xong, nhìn Hướng Tiêu Nguyệt: “Sao cô lại nói là Ôn Nhiễm làm mất?”
“Em… em đã kiểm tra khi đưa cho cô ấy, đồ đều còn đủ.” Hướng Tiêu Nguyệt chỉ vào Ôn Nhiễm: “Chắc chắn là cô ấy làm mất!”
Ôn Nhiễm bước tới một bước, chất vấn: “Chị chắc chắn đã kiểm tra trước khi đưa cho tôi, đồ còn đủ?”
Mi mắt Hướng Tiêu Nguyệt run lên trong thoáng chốc rồi lập tức hét lớn: “Cô có ý gì?”
Tuy cô ta che giấu rất nhanh nhưng Ôn Nhiễm vẫn nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt cô ta.
Cả việc cô ta đột ngột nâng cao giọng, đều là để che đậy sự bất an.
Ôn Nhiễm cảm thấy phỏng đoán của mình đã tám chín phần đúng rồi.
Không trách sao cô ta hoàn toàn không muốn điều tra xem rốt cuộc phần nào có vấn đề, mà trực tiếp khóa mục tiêu vào cô, bởi vì sự việc này hoàn toàn không chịu nổi sự soi xét.
Cô ta chỉ thấy cô mới vào làm, dễ bảo, tưởng dọa dẫm một chút về mức độ nghiêm trọng là có thể che đậy chuyện này, chỉ là không ngờ Ôn Nhiễm lại dám cứng rắn như vậy.
Ôn Nhiễm nhìn Trần Tinh: “Cô Trần, túi tài liệu Hướng Tiêu Nguyệt đưa cho em mỏng tang, chỉ dày bằng vài tờ giấy, mẫu sáp nhẫn chắc không có ở trong đó, hơn nữa……”
“Cô nói bậy!” Hướng Tiêu Nguyệt ngắt lời Ôn Nhiễm, thở hổn hển vài hơi rồi tiến lên một bước: “Cô định đẩy hết trách nhiệm cho tôi à?”
Hiện giờ một người nói có để vào, một người nói không có. Một nhân viên lâu năm của tổ hai lên tiếng: “Tiêu Nguyệt ở công ty đã nhiều năm như vậy, chắc không có loại sai sót này đâu.”
Thật vô lý!
Ôn Nhiễm thấy lý do này vô lý đến cùng cực.
Có lẽ vì Ôn Nhiễm tự biết ở lại ‘Carllyle’ cũng không thể có được hộp hương hoa ti, cũng có thể vì Ôn Nhiễm bị oan ức và đối xử bất công đột ngột này làm nghẹn lòng, khó chịu ghê gớm.
Cô quên mất lời dạy của thầy, gặp chuyện phải bình tĩnh, suy nghĩ trước khi hành động.
Cô trực tiếp đáp trả: “Vậy nên một tiền bối như chị chắc hẳn sẽ không bao giờ phạm sai lầm nữa, đúng không?”
“Cô…” đồng nghiệp đó nghẹn họng, chuyển hướng: Bộ dạng kiên trinh này là diễn cho ai xem vậy?”
Ái Vi nghe không nổi nữa: “Tiền bối, chị nói chuyện kiểu gì vậy? Ôn Nhiễm tốt bụng nên mới giúp chị Hướng gửi đồ đấy chứ! Cô ấy diễn cái gì chứ?”
“Tốt bụng?” Hướng Tiêu Nguyệt đảo mắt: “Lòng dạ giống như mặt vậy, bạch liên hoa”.
Bình luận cho "Chương 11"
BÌNH LUẬN