Đêm nay ánh trăng rất sáng, chiếu rọi mặt đất một màu trắng bạc. Bóng cây phủ trên nền đất tạo thành hình chiếc dù trông như một tác phẩm cắt giấy tinh xảo.
Ôn Nhiễm mang đôi giày gót nhọn mảnh, tiếng bước chân vang lên hỗn loạn trên mặt đường.
Tần Tiêu cảnh giác quay đầu nhìn Ôn Nhiễm một cái, sau đó ghé sát tai Nhan Vọng Thư nói mấy câu.
Nhan Vọng Thư không quay đầu lại, cũng không giảm tốc độ bước đi.
Ôn Nhiễm đuổi theo, hơi thở gấp gáp gọi: “Tổng giám đốc Nhan.”
Ngay giây tiếp theo, Tần Tiêu vươn tay ngăn cách hai người.
Ôn Nhiễm lập tức hiểu ra, đó là khoảng cách mà lúc này cô không thể vượt qua.
Mặc dù họ từng ngồi chung xe, từng ăn chung bàn, cô thậm chí còn từng đến nhà anh ta.
Nhưng tất cả những điều đó đều chỉ xảy ra khi anh ta cho phép.
Ôn Nhiễm chủ động lùi nửa bước sang bên cạnh, giữ lễ phép và khoảng cách, tiếp tục nói: “Tổng giám đốc Nhan, xin lỗi đã làm phiền anh một chút.”
Thế nhưng Nhan Vọng Thư lại như chẳng nghe thấy gì, sải bước dài, mắt nhìn thẳng về phía trước. Gương mặt góc cạnh tinh tế của anh ta lạnh lùng, không gợn chút cảm xúc.
Tần Tiêu lên tiếng: “Nếu cô có bất cứ thắc mắc gì, có thể trao đổi trước với trưởng bộ phận.”
Ôn Nhiễm áy náy liếc nhìn Tần Tiêu một cái, rồi cách một đoạn khoảng cách, lại lên tiếng: “Tổng giám đốc Nhan, về dự án thiết kế thương mại của cô Chung, tôi muốn hỏi anh về lý do tại sao tác phẩm của tôi bị loại.”
Thấy Nhan Vọng Thư vẫn không có phản ứng gì, Ôn Nhiễm hơi sốt ruột, giọng nói cũng dồn dập hơn: “Ý kiến của anh thực sự rất quan trọng đối với tôi.”
Vẫn không có phản hồi.
Một chiếc xe thương vụ màu đen đã đỗ sẵn cách đó không xa, tài xế mở cửa sau, đứng chờ bên cạnh.
Nhan Vọng Thư bước lên xe. Khi Tần Tiêu định đóng cửa lại, Ôn Nhiễm bất ngờ túm lấy.
Những ngón tay thon dài của cô vì dùng sức mà trắng bệch.
Tần Tiêu theo phản xạ giữ lấy cánh tay Ôn Nhiễm đề phòng cô làm chuyện gì khác. Nhưng cô vẫn không chịu buông tay.
Cô đau đớn, ngước mắt nhìn Tần Tiêu, đôi mắt sáng trong giữa đêm tối trông đầy vẻ bất lực và tội nghiệp: “Tôi biết… tôi biết mà…”
Môi cô run rẩy, lời nói ngắt quãng.
Cô biết hành động này là không đúng, biết rằng mình đang làm khó người khác.
Nhưng cô chỉ muốn biết câu trả lời.
Câu trả lời này đối với cô quá quan trọng.
Quan trọng đến mức có thể ảnh hưởng đến hướng đi của tương lai mà cô đang tìm kiếm.
Ôn Nhiễm bám lấy cửa xe, giọng nói trầm xuống chỉ còn lại chút hơi thở yếu ớt: “Tổng giám đốc Nhan, tôi thực sự rất chân thành muốn xin ý kiến của anh.”
Nhan Vọng Thư nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Bóng lưng cô mong manh hơi cúi xuống, cổ tay bám trên cánh cửa xe mảnh mai yếu ớt. Làn da trắng ngần như sứ lạnh, hàng mi dài rậm hơi run rẩy, giữa chân mày khẽ nhíu lại.
Cánh tay cô bị Tần Tiêu nắm chặt, phần thịt mềm bị siết lại, hằn lên một vết lõm nhỏ.
Nhưng cô vẫn không hề tỏ ra sợ hãi hay có ý định từ bỏ, ánh mắt nhìn anh kiên định và cố chấp vô cùng.
Nhan Vọng Thư liếc nhìn Tần Tiêu.
Chính bản thân anh cũng không nhận ra, ánh mắt đó mang theo một sự cảnh cáo rõ ràng.
Tần Tiêu buông tay.
Nhan Vọng Thư nhận thức được phản ứng của chính mình, khẽ cười nhạt đầy tự giễu.
Ôn Nhiễm không đoán ra thái độ của anh, chỉ có thể cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh để bản thân không trở nên quá đường đột: “Tổng giám đốc Nhan, tôi không có ý làm phiền anh, nhưng…”
Nhan Vọng Thư ngước mắt, ánh nhìn sâu thẳm khó đoán, lạnh lùng ngắt lời cô: “Cô đã làm phiền tôi rồi.”
Anh vốn có ngoại hình xuất sắc, cộng thêm môi trường trưởng thành ưu việt, khi bày ra dáng vẻ xa cách này lại khiến người ta có cảm giác khó mà với tới.
Ôn Nhiễm buông lỏng tay, khẽ nói lời xin lỗi: “Xin lỗi.”
Nhưng cô vẫn không thể từ bỏ: “Tổng giám đốc Nhan, ý kiến của anh thực sự rất quan trọng với tôi.”
Giữa đêm tối, giọng nói của cô run rẩy.
Nhan Vọng Thư lại có cảm giác như lần trước—trái tim như bị ai đó nhẹ nhàng cào qua. Anh nhắm mắt, nuốt xuống cảm xúc khó tả: “Hiện tại tôi không có thời gian.”
Ôn Nhiễm sững lại một chút, nhưng ngay sau đó nhận ra đây chính là một tia hy vọng, cô khẽ mỉm cười: “Vậy tôi sẽ đợi anh?”
Nhan Vọng Thư không trả lời.
Ôn Nhiễm thức thời nhìn sang Tần Tiêu, tỏ ý thiện chí rồi giúp anh ta đóng cửa xe lại.
Sau đó cô nhìn Tần Tiêu, áy náy hỏi: “Xin hỏi, tôi nên đợi bao lâu?”
Tần Tiêu đi về phía ghế phụ lái, giọng điệu qua loa: “Không rõ.”
Tần Tiêu mở cửa xe rồi ngồi vào ghế phụ lái. Chiếc xe phóng đi dưới ánh đèn đường mờ nhạt.
Ôn Nhiễm quay về tòa nhà văn phòng, gió thổi làm cành cây bên cạnh lay động. Cô vô thức ôm lấy cánh tay mình, lúc này mới nhận ra lòng bàn tay đau nhói.
Cô cúi xuống nhìn, chỗ hổ khẩu tay phải bị phồng rộp do vết bỏng trước đó, bây giờ vết phồng đã vỡ, có lẽ là do lúc nãy kích động bám vào cửa xe mà làm rách.
Nhưng không sao cả, chỉ cần có được câu trả lời là được.
Ôn Nhiễm hơi ngửa đầu, hít sâu một hơi, cảm thấy chỗ bị thương dường như cũng bớt đau đi.
Quay lại văn phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo khiến không gian thêm phần tĩnh lặng.
Những công việc vụn vặt trong tay đã xong hết, cô muốn vẽ phác thảo nhưng tâm trí rối bời, không thể tập trung, đành đặt bút xuống.
Không có việc gì làm, chẳng bao lâu cô bắt đầu thấy buồn ngủ.
Truyện được edit bởi t r u y e n n g o n t i n h . i d . v n. Đọc tại trang chính chủ để có thể cập nhật truyện nhanh nhất, mới nhất.
Ôn Nhiễm đứng dậy, đi vài vòng quanh văn phòng để giữ tỉnh táo.
Càng buồn ngủ cô càng đứng dậy đi thêm vài vòng.
Một nhân viên bảo vệ đi tuần tra nhìn thấy cô đi qua đi lại trong văn phòng liền gõ cửa: “Sao còn chưa về nhà?”
Ôn Nhiễm thò đầu ra: “Cháu còn phải đợi một chút.”
Bảo vệ khuyên nhủ: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì mai hãy làm.”
Ôn Nhiễm đáp: “Cháu sẽ chú ý thời gian.”
Thấy cô kiên quyết, bảo vệ cũng không nói thêm, tiếp tục đi tuần.
Ôn Nhiễm nhìn điện thoại, đã gần đến nửa đêm vậy mà Nhan Vọng Thư vẫn chưa quay lại?
Cô kéo ghế ngồi xuống, nhưng chỉ một lát sau lại thấy cơn buồn ngủ ập đến.
Lần này cô buồn ngủ đến mức gần như không mở nổi mắt.
Ôn Nhiễm rời văn phòng, theo bản năng đi về phía phòng làm việc của Nhan Vọng Thư.
Cô vòng qua cửa sổ hành lang, ghé sát mặt lại, như những lần trước từng kiểm tra, từ bên ngoài nhìn vào thực sự chẳng thấy gì.
Đang chăm chú quan sát cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân trong hành lang.
Quay đầu lại, cô thấy Nhan Vọng Thư và Tần Tiêu đang đi tới.
Hàng mi cô khẽ động, nhận thức được tình huống, khóe miệng bất giác cong lên, bước tới đón: “Tổng giám đốc Nhan, tôi vừa hay… vừa hay đi ra.”
Nhan Vọng Thư liếc nhìn cô một cái, đưa đồ trên tay cho Tần Tiêu, cau mày: “Sao cô vẫn ở đây?”
Chẳng phải đã nói là đợi sao?
Thấy vẻ mặt anh, Ôn Nhiễm bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
“Không phải tôi đã nói sẽ đợi anh sao?” Cô nhỏ giọng đáp.
Nhan Vọng Thư không hài lòng liếc nhìn Tần Tiêu.
Tần Tiêu cũng không ngờ lại có người thật thà đến vậy, anh ta chỉ thuận miệng nói qua loa một câu. Khi đó ngay cả anh ta cũng không biết liệu ông chủ của mình có quay lại không, nếu tối nay họ không về chẳng phải cô ấy sẽ đợi cả đêm sao?
Nhan Vọng Thư thở dài, căn dặn Tần Tiêu: “Cuộc họp với bộ phận thị trường bên nước F, sắp xếp trong năm phút nữa.”
Tần Tiêu lập tức đi xử lý.
Nhan Vọng Thư xoay người, đặt tay lên thành lan can hành lang, dáng vẻ có chút lười biếng: “Tôi nhớ tác phẩm của cô, ‘Ngọc Trúc’ đúng không?”
“Dạ.”
“Ôn Nhiễm, cô có biết viên bạch ngọc phỉ thúy đó trị giá bao nhiêu không?”
Ôn Nhiễm có hiểu biết về đá quý, liền phân tích tỉ mỉ: “Viên phỉ thúy đó có kích thước đồng đều, chất ngọc mịn màng, tính đối xứng…”
Cô còn chưa nói hết, Nhan Vọng Thư đã mất kiên nhẫn giơ tay cắt ngang: “Tôi không ở đây để nghe cô phân tích.”
“…”
Nhan Vọng Thư nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Cô còn bốn phút.”
Vốn là người chậm rãi, vậy mà ngay lúc này Ôn Nhiễm lại cảm nhận được sự gấp gáp, máu như sôi lên: “Chưa đến năm mươi nghìn.”
Nhan Vọng Thư: “Vậy bây giờ tôi nói cho cô biết, phí thiết kế của nó đắt gấp nhiều lần viên phỉ thúy đó.”
Ôn Nhiễm hơi ngửa đầu, nhìn thẳng vào anh, suy ngẫm lời nói đó.
Nhan Vọng Thư không muốn dây dưa thêm, nói thẳng: “Cho nên, thiết kế của cô ngay từ đầu đã sai rồi.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Ngay từ đầu… đã sai?
Toàn thân Ôn Nhiễm như đông cứng lại, đến khi hoàn hồn liền vội vàng đuổi theo: “Thiết kế vốn là để tôn lên viên đá chủ, làm sao lại sai được? Nếu gu thẩm mỹ của anh là hoa mỹ thì tôi thật sự không đồng tình.”
Nhan Vọng Thư siết chặt hàm, xoay người lại, cúi đầu một chút, áp lực mạnh mẽ: “Vậy cô muốn nó trở thành một tác phẩm kinh điển? Muốn nó lưu truyền?”
Ôn Nhiễm muốn nói, chẳng phải vậy sao? Một thiết kế tốt vốn dĩ nên được lưu truyền, chứ không chỉ đơn thuần là một tác phẩm phù phiếm thoáng qua.
Nhưng cô không dám cãi lại, chỉ cắn môi, chờ anh nói tiếp.
Nhan Vọng Thư: “Viên phỉ thúy này bản thân đã rất rẻ, dùng một thiết kế đắt đỏ để tôn lên một viên đá rẻ tiền, cô nghĩ gì vậy?”
“…”
Nhan Vọng Thư tiếp tục: “Viên phỉ thúy này là quà mà người thân tặng khi cô Chung chào đời. Vì lý do đó nó mới được giữ lại, mới yêu cầu thiết kế lại, mới đến được bộ phận thiết kế của ‘Carllyle’. Cô Chung năm nay mười tám tuổi, yêu thích thể thao mạo hiểm, nhạc heavy metal, những điều này cô có tìm hiểu qua chưa?”
Ôn Nhiễm chậm rãi lắc đầu.
Nhãn thần của Nhan Vọng Thư vẫn lạnh lẽo, giọng điệu không hề có chút ấm áp nào:
“Cô nghĩ cô ấy sẽ thích phong cách thiết kế kiểu cổ điển này sao?”
“Hay cô nghĩ cô ấy sẽ giữ nguyên thiết kế này để truyền lại sau này?”
“Một nhà thiết kế, ngoài khả năng sáng tạo, chuyên môn và thẩm mỹ cơ bản, càng cần phải hiểu rõ nhu cầu của khách hàng, truyền tải linh hồn mà khách hàng mong muốn vào tác phẩm của mình.”
Giọng anh sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim Ôn Nhiễm: “Ôn Nhiễm, cô không phải là một nghệ sĩ, cũng không phải một nhà thiết kế độc lập. Ở chỗ tôi, cô thậm chí còn chưa đủ tư cách là một nhà thiết kế đạt chuẩn.”
Ôn Nhiễm bị mắng đến mức không cất nổi lời, lặng lẽ cúi mắt xuống.
Bóng dáng cô in trên bức tường trắng dưới ánh đèn, nhỏ bé đến mức không đáng kể.
Nhan Vọng Thư cảm thấy mình không hợp lý khi giảng đạo lý với một cô gái như vậy, trông như đang bắt nạt người khác vậy.
Nhưng ngay sau đó, Ôn Nhiễm cúi người một cách cung kính: “Cảm ơn anh, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.”
Nói xong cô xoay người rời đi, dáng vẻ bình tĩnh.
Nhan Vọng Thư thu lại cảm giác không thoải mái trong lòng, nhìn đồng hồ rồi quay về văn phòng.
Cả đêm Ôn Nhiễm trằn trọc không ngủ, trong đầu toàn là những lời phê bình của Nhan Vọng Thư.
Cô cảm thấy khó chịu, bởi trước đây cô luôn nghe những lời khen như “Ôn Nhiễm, cô là một nhà thiết kế rất có năng khiếu.” Nhưng giờ đây, lời nói của Nhan Vọng Thư đã phá vỡ điều đó.
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy chấn động—chấn động bởi một người bận rộn như Nhan Vọng Thư lại có thể hiểu rõ dự án của cô Chung đến vậy, còn cô, một nhà thiết kế, lại thờ ơ với nhu cầu của khách hàng.
Vậy nên anh nói đúng, cô thật sự chưa đủ tư cách để làm một nhà thiết kế đạt chuẩn.
Bầu trời dần hé lộ sắc trắng nhạt, tối qua Ôn Nhiễm quên kéo rèm, ánh nắng vàng nhạt phá tan mây mù, rọi vào phòng sáng rực rỡ.
Ôn Nhiễm ngồi dậy từ trên giường, chiếc mền mỏng trượt xuống ngang eo.
Cô nghiêng người, dùng kẽ tay che bớt ánh sáng, nhẹ nhàng mỉm cười.
May mà vẫn chưa quá muộn để cô nhận ra điều này.
Cô biết mình vẫn còn thời gian để sửa đổi, để điều chỉnh, để trở thành một nhà thiết kế thực thụ.
Cô đã có phương hướng.
Ôn Nhiễm lấy điện thoại, mở hệ thống công ty nộp đơn xin nghỉ gấp nửa ngày. Sau đó kéo rèm cửa che kín rồi quay lại giường ngủ tiếp.
Lần sau tỉnh dậy đã là giữa trưa, cô vươn vai, rửa mặt xong liền bắt xe đến công ty.
Cô chỉ xin nghỉ nửa ngày.
Mặt trời giữa trưa gay gắt, lúc Ôn Nhiễm đến công ty thì vừa đói vừa khát.
Cô tính toán thời gian rồi đi đến quán cà phê tầng hai.
Vì còn đang trong giờ nghỉ trưa, quán cà phê vắng tanh, chỉ có một nam một nữ đứng trước quầy.
Là Nhan Vọng Thư và Đinh Dao.
Đinh Dao đứng nghiêng người, hai tay khoanh trước ngực, trò chuyện với Nhan Vọng Thư một cách rất thoải mái.
Ôn Nhiễm theo bản năng muốn rời khỏi quán cà phê.
“Ôn Nhiễm—” Đinh Dao liếc nhìn cửa ra vào, gọi cô lại.
Ôn Nhiễm trong lòng hú lên SOS nhưng vẫn phải mỉm cười đi vào.
Cô chào hỏi: “Tổng giám đốc Nhan, Mona, chào buổi chiều.”
Đinh Dao nghiêng đầu: “Chào buổi chiều, muốn uống gì không?”
Giọng điệu quen thuộc và nhiệt tình của Đinh Dao khiến Ôn Nhiễm có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Đinh Dao là: “Tổng giám đốc Nhan mời đấy.”
Ôn Nhiễm ngay lập tức từ chối: “Không cần đâu.”
Nói xong cô ngước lên nhìn Nhan Vọng Thư, ánh mắt vô tình chạm thẳng vào mắt anh.
Nhan Vọng Thư thản nhiên dời ánh mắt, nhìn lướt qua chiếc túi trên vai cô.
Ôn Nhiễm khoanh tay, bàn tay mềm mại đặt lên lớp da màu đỏ sẫm, mu bàn tay trắng đến mức thấy rõ cả mạch máu.
Cô theo bản năng giải thích: “Tôi xin nghỉ phép, không phải trốn việc đâu.”
Đinh Dao bị phản ứng của Ôn Nhiễm chọc cười, hùa theo: “Cô ấy đúng là có xin nghỉ mà, tổng giám đốc Nhan, anh đừng có dọa nhân viên của tôi đấy.”
“Dọa cô ấy?” Nhan Vọng Thư nhìn Ôn Nhiễm, giọng điệu chậm lại: “Tôi thấy cô ấy cũng gan lắm.”
Ôn Nhiễm mím môi, không so đo với lời anh nói.
Đinh Dao cảm nhận được một bầu không khí là lạ, ánh mắt di chuyển qua lại giữa hai người họ.
Nhan Vọng Thư hơi nghiêng người, chủ động hỏi: “Muốn uống gì?”
Thật sự muốn mời sao?
Ôn Nhiễm không muốn có quá nhiều giao tiếp với anh, cô tránh ánh mắt anh, nhìn vào thực đơn trên quầy, nghiêm túc gọi món: “Cà phê đá… bánh mì tròn socola… cheesecake nửa chín vị nguyên bản, vậy thôi, cảm ơn.”
Đinh Dao bật cười, trêu chọc: “Tổng giám đốc Nhan, nhân viên của tôi làm anh tốn kém rồi.”
Mặt Ôn Nhiễm ửng đỏ, chợt nhận ra người ta chỉ hỏi muốn uống gì thôi.
Cô định tự trả tiền nhưng cuối cùng vẫn thôi.
Nhan Vọng Thư và Đinh Dao lấy cà phê trước.
Đinh Dao lắc lắc ly cà phê trong tay, chào Ôn Nhiễm: “Bọn chị đi trước đây.”
Ôn Nhiễm gật đầu: “Tạm biệt.”
Nhan Vọng Thư ra ngoài trước, bước chân chậm lại chờ Đinh Dao.
Đinh Dao ghé sát vào, tò mò hỏi: “Hai người quen nhau à?”
Câu “quen nhau” này, không chỉ có nghĩa là đồng nghiệp.
Nhan Vọng Thư chỉ “ừ” một tiếng.
Đinh Dao tròn mắt ngạc nhiên, lại quay đầu nhìn Ôn Nhiễm đang đứng chờ đồ ăn trước quầy.
Bất chợt, Nhan Vọng Thư hỏi: “Cô ấy xin nghỉ vì chuyện gì?”
Đinh Dao nhớ đến lý do xin nghỉ của Ôn Nhiễm, bật cười: “Nói là mất ngủ cả đêm, cần nửa ngày để điều chỉnh lại.”
Nhan Vọng Thư: “……”
Bình luận cho "Chương 23 "
BÌNH LUẬN