Việc chế tác chiếc nhẫn “Liên Lý Chi” đã gần hoàn thành, Ôn Nhiễm mất ba ngày để hoàn tất những bước cuối cùng.
Chiếc nhẫn không mang màu bạch kim phổ biến, sáng hơn vàng K nhưng lại tối hơn vàng hồng.
Một viên kim cương hình bầu dục gần hai carat được đính ở trung tâm bằng bốn chấu. Phần vòng nhẫn như những dây leo quấn lấy nhau, bề mặt có hoa văn gỗ được chạm khắc thủ công, điểm xuyết hai Viên kim cương nhỏ, vừa trang trọng vừa tinh tế.
“Liên Lý Chi”, Liên Lý Chi…
(“Liên Lý Chi” có nghĩa là cành liền cành, tượng trưng cho tình yêu bền chặt và sự gắn kết vĩnh cửu giữa hai người. “Liên Lý Chi” bắt nguồn từ điển tích Trung Hoa, mô tả hai cây khác nhau nhưng cành của chúng lại mọc liền nhau, như một biểu tượng của tình yêu chung thủy và hôn nhân hạnh phúc)
Hẳn là chiếc nhẫn dùng để thể hiện tình yêu.
Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Sau khi hoàn thành “Liên Lý Chi” Ôn Nhiễm lập tức liên hệ với Trạch Trình Kính, báo cáo xong liền tiện miệng hỏi về tình hình hợp tác với SJP.
Trạch Trình Kính không tiết lộ chi tiết, chỉ bảo Ôn Nhiễm đừng lo lắng.
Anh không đưa ra câu trả lời chắc chắn, Ôn Nhiễm liền hiểu rằng mọi chuyện không suôn sẻ.
Cô tranh thủ thời gian đến bệnh viện, sau khi được bác sĩ cho phép thì vào phòng bệnh thăm Bạch Vĩ Lương.
Trên đầu ông không còn thiết bị hỗ trợ, chỉ còn lớp băng dày quấn quanh, sắc mặt đã khá hơn, trông như đang ngủ yên.
Nhưng Ôn Nhiễm không thể tự lừa dối bản thân rằng ông chỉ đang ngủ.
Sau khi kết thúc buổi thăm, cô điều chỉnh tâm trạng rồi về nhà, lấy tài liệu về SJP ra nghiên cứu kỹ lưỡng.
Nhớ lại lời Nhan Vọng Thư từng nói: ” Biết người biết ta, đừng nhìn phiến diện”.
Vả lại, những hướng đi lớn Trạch Trình Kính chắc chắn sẽ không bỏ qua, Ôn Nhiễm chỉ có thể liên tục đọc, suy nghĩ, tìm kiếm cơ hội chen vào.
Trong tài liệu có một tin đồn ngắn gọn: Người phụ trách SJP cưng chiều vợ hết mực.
Ôn Nhiễm suy tư giây lát, đặt tài liệu xuống, bắt đầu lên mạng tìm kiếm tin tức liên quan.
Những bài báo về tình cảm mặn nồng giữa người phụ trách SJP và vợ xuất hiện không ít, từ phỏng vấn chính thống đến tin đồn giải trí.
Cô nghĩ, liệu có thể nhờ phu nhân này thổi gió bên gối không?
Xác suất thành công có cao không?
Ôn Nhiễm lại nhớ đến lời Nhan Vọng Thư:
― Nhiều nỗi sợ đến từ việc tiên đoán kết quả trước.
― Cứ làm đi, chẳng thiệt đâu.
Cô tra được vợ của người phụ trách SJP tên là Jennifer, hai ngày sau sẽ tham dự triển lãm trang sức.
Sáng hôm đó Ôn Nhiễm dậy rất sớm, mặc một bộ vest hàng hiệu mà ngày thường cô không hay diện, phối thêm khăn lụa và khoác một chiếc áo cao cấp chẳng có tác dụng giữ ấm.
Cô đến triển lãm trang sức từ sớm, lướt qua toàn bộ sản phẩm trưng bày, cuối cùng cũng chờ được Jennifer xuất hiện.
Jennifer khoảng hơn bốn mươi tuổi, trang phục trên người cùng thương hiệu với Ôn Nhiễm.
Bà ấy dạo quanh khu trưng bày ngọc lục bảo một lúc rồi hứng thú ngồi xuống.
Ôn Nhiễm giả vờ vô tình đi ngang qua rồi cũng ngồi xuống.
Cô cởi áo khoác đặt sang một bên, động tác này thu hút sự chú ý của Jennifer. Khi thấy thương hiệu trang phục của Ôn Nhiễm trùng với mình, ánh mắt bà ấy khựng lại đôi chút.
Ôn Nhiễm không nhìn Jennifer, chỉ lướt mắt một vòng rồi dùng đầu ngón tay thanh mảnh chỉ vào một vị trí, nói với nhân viên tiếp đón bằng tiếng Anh:
“Phiền cô lấy giúp tôi viên Muzo Colombia này.”
Vô số viên ngọc lục bảo trưng bày không có nhãn ghi chú, vậy mà Ôn Nhiễm có thể gọi tên chính xác, điều này khiến Jennifer một lần nữa liếc nhìn.
Nhân viên tiếp đón lấy viên ngọc mà Ôn Nhiễm chỉ định ra.
Ôn Nhiễm cẩn thận quan sát, lẩm bẩm bằng tiếng Anh:
“Khoảng 7.3 carat, màu sắc của mỏ cũ, đậm và gần như trong suốt, đường cắt cũng không tệ.”
Cô cầm viên đá bằng tay phải, đặt lên mu bàn tay trái, nhẹ nhàng xoay qua lại:
“Độ huỳnh quang cũng rất đẹp…”
Lúc này, Jennifer chủ động lên tiếng với thái độ thân thiện:
“Cô gái, cô thật chuyên nghiệp.”
Ôn Nhiễm mỉm cười gật đầu:
“Cảm ơn.”
Nói xong, cô vẫn điềm nhiên quan sát viên ngọc trên tay.
Jennifer đã mắc câu:
“Nếu không phiền, cô có thể xem giúp tôi được không?”
Ôn Nhiễm không từ chối:
“Tất nhiên rồi.”
Jennifer đang do dự giữa một viên ngọc lục bảo cắt kiểu ngọc lục bảo và một viên tsavorite cắt kiểu ngọc lục bảo.
Ôn Nhiễm quan sát kỹ rồi đưa ra lời khuyên chuyên môn:
“Hai Viên đá quý đều có chất lượng thượng hạng nhưng xu hướng màu sắc khác nhau. Ngọc lục bảo có tông lạnh hơn, thiên xanh một chút, trong khi tsavorite lại ấm hơn. Tôi nghĩ độ phát quang của ngọc lục bảo thì tsavorite không thể thay thế, nhưng tsavorite lại có sự sống động và nét độc đáo riêng. Phu nhân có thể lựa chọn theo nhu cầu của mình.”
Jennifer gật đầu, hào phóng lấy luôn cả hai Viên đá quý.
Sau đó bà nhìn Ôn Nhiễm: “Nếu không làm phiền, cô có thể giúp tôi xem thêm mấy viên đá khác không?”
Ôn Nhiễm gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Cả hai bước sang khu vực đá sapphire.
Ôn Nhiễm chỉ vào một vị trí, nhân viên tiếp đón liền lấy ra một viên sapphire.
Ôn Nhiễm ra hiệu cho Jennifer đưa tay ra, cô đặt viên sapphire lên mu bàn tay Jennifer, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô:
“Viên này có lẽ xuất xứ từ Madagascar, là màu xanh hoa ngô đậm. Cấu trúc tinh thể của nó rất giống với sapphire Kashmir. Màu sắc rất sáng, không có sự tương phản rõ ràng giữa vùng tối và vùng sáng…”
Ôn Nhiễm ngừng một chút rồi bảo nhân viên mang thêm một viên sapphire khác, đặt lên mu bàn tay Jennifer:
“Phu nhân nhìn xem, viên này là loại xanh hoàng gia tiêu chuẩn, trông rất trang trọng, còn xanh hoa ngô thì lại dịu dàng hơn, giống như ánh lụa xanh vậy. Khi ánh sáng chiếu vào, nó tạo cảm giác mềm mại hơn, nên khi đặt trên da, nó trở thành một sắc màu rất rạng rỡ…”
Chọn đá quý xong cũng đã hai tiếng trôi qua.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, Jennifer đùa với Ôn Nhiễm:
“Cô gái yêu quý, cô không phải là nhân viên của buổi triển lãm trang sức này chứ? Đây là lần đầu tiên tôi mua nhiều đá quý một lúc như vậy.”
Ôn Nhiễm mỉm cười, đưa tay ra tự giới thiệu:
“Jennifer, chào bà, tôi là Cynthia, nhà thiết kế trang sức của BNile.”
Jennifer hơi bất ngờ nhìn Ôn Nhiễm rồi bắt tay cô: “Wow!”
Ôn Nhiễm còn chưa kịp nói gì Jennifer đã lên tiếng trước:
“Nhưng tôi e là tôi không giúp được cô đâu.”
Cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh, Ôn Nhiễm đã chuẩn bị rất nhiều, vậy mà còn chưa kịp nói vào vấn đề chính.
Cô giữ chừng mực, chỉ có thể cười gượng:
“Không sao cả, hôm nay quen biết phu nhân tôi rất vui. Tôi chỉ muốn bày tỏ rằng BNile có thành ý rất lớn với SJP.”
Jennifer gật đầu: “Tôi cũng vậy, rất vui được quen cô.”
Bà lịch sự ôm lấy Ôn Nhiễm: “Hôm nay cảm ơn cô, cô gái yêu quý.”
Tiễn Jennifer xong Ôn Nhiễm như bị rút hết tinh thần.
Trên đường về, cô tính toán chênh lệch múi giờ rồi nhắn tin cho Nhan Vọng Thư.
Ôn Nhiễm: [Anh đang làm gì đó?]
Nhan Vọng Thư rất nhanh trả lời.
Lune: [Ở nhà, còn em?]
Ôn Nhiễm gõ mạnh lên bàn phím: [Anh nói sai rồi.]
Lune: [Sai cái gì?]
Ôn Nhiễm: [Cứ làm đi, chẳng thiệt đâu.]
Nhan Vọng Thư đọc tin nhắn, nghĩ một lúc mới hiểu ra.
Lune: [Em bị thiệt thòi gì à?]
Ôn Nhiễm nghiêm túc bày tỏ cảm xúc:
[Không hẳn là thiệt thòi, chỉ là trái tim tràn đầy mong đợi của em bị vỡ vụn mất rồi.]
Ôn Nhiễm: [Khó chịu quá [khóc khóc khóc]]
Nhan Vọng Thư nhìn ba icon khóc lóc, đoán được cô đang rất thất vọng.
Anh đứng trước cửa sổ sát đất, ngoài kia là khu vườn xanh mướt.
Vào giờ này lác đác có người ra ngoài đi dạo, dắt chó.
Anh một mình trong căn phòng trống, còn bạn gái nhỏ của anh lại đang làm nũng.
Anh cũng rất hưởng thụ điều đó.
Rồi anh gọi một cuộc video đến, định dỗ dành cô.
Khác với bầu trời đêm nơi anh, bên phía Ôn Nhiễm là ban ngày nhưng thời tiết không tốt, có thể thấy những giọt mưa trượt dài trên cửa xe.
Hôm nay cô ăn mặc trang trọng, trang điểm tỉ mỉ, nhưng gương mặt vẫn mang nét thanh thuần, non nớt.
Cô hơi mím môi, đuôi mắt cụp xuống, trông ủ rũ.
Nhan Vọng Thư thấy cô như vậy chỉ muốn dỗ dành ngay lập tức.
Anh nhẹ giọng nói:
“Bảo bối, đừng buồn nữa.”
Hai chữ “bảo bối” khiến hàng mi Ôn Nhiễm khẽ rung lên.
Từ sau trận cãi vã, đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi như vậy.
Ôn Nhiễm hơi ngồi thẳng người lại, đổi giọng: “Không buồn nữa rồi.”
Nhan Vọng Thư bật cười, bắt đầu an ủi cô một cách nghiêm túc:
“Gió thổi qua thì sẽ để lại dấu vết, đừng nhìn hiện tại, hãy nhìn tương lai.”
Lời này có phần trừu tượng, Ôn Nhiễm nửa hiểu nửa không, gật đầu: “Ừm.”
Mãi đến vài ngày sau cô mới thực sự hiểu được ý của anh.
BNile và SJP tái ký thỏa thuận hợp tác nhưng thời hạn rút ngắn xuống còn năm năm.
Trạch Trình Kính tò mò gọi điện hỏi cô, có phải cô đã tìm gặp phu nhân của người phụ trách SJP để làm thuyết khách không.
Mãi đến lúc này Ôn Nhiễm mới biết ngày hôm đó những gì cô làm thực sự đã để lại dấu vết.
Công việc suôn sẻ, Ôn Nhiễm chia sẻ tin vui với Nhan Vọng Thư.
Cô nằm trên giường gọi video với anh.
Giang Vọng Thư nghe ra trọng điểm: “Là muốn cảm ơn anh sao?”
Ôn Nhiễm: “Ừm.”
Anh nhướng mày: “Cảm ơn thế nào?”
“Anh muốn thế nào cũng được.”
“Được.” Anh vui vẻ chấp nhận: “Em nhớ đấy.”
“Em nhớ?” Ôn Nhiễm cảm thấy có chút nguy hiểm.
Đồng thời cũng mong đợi xem anh sẽ làm gì với mình.
Thế nên cô gật đầu: “Em sẽ nhớ.”
Giang Vọng Thư hỏi: “Khi nào về?”
Ôn Nhiễm mở miệng, nhưng niềm vui vừa rồi lập tức tan biến: “Thầy em… vẫn chưa tỉnh.”
Vẫn chưa tỉnh?
Giang Vọng Thư cau mày, không hỏi thêm, cũng không giục cô: “Chị anh sắp sinh rồi, anh không đi được. Đợi qua giai đoạn này anh sẽ đến tìm em.”
Ôn Nhiễm thực sự nhớ anh, gật đầu: “Ừm.”
Không biết tại sao Ôn Nhiễm đột nhiên cảm thấy tâm trạng rất nặng nề.
Có lẽ là vì mọi chuyện rắc rối đã giải quyết xong nhưng Bạch Vĩ Lương vẫn chưa tỉnh lại, đây mới là chuyện khiến cô lo lắng và bất lực nhất.
Giang Vọng Thư cảm nhận được cảm xúc của cô: “Bảo bối.”
Ôn Nhiễm ngẩng lên: “Hửm?”
“Ông Bạch là người tốt, chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành.”
Ôn Nhiễm gật đầu: “Ừm.”
Từ đó Ôn Nhiễm thường xuyên ở lại bệnh viện chăm sóc Bạch Vĩ Lương. Cô học hỏi từ hộ lý cách chăm sóc ông, cũng nghe theo lời bác sĩ, nói chuyện với ông nhiều hơn.
Năm 2019 đã gần kết thúc.
Hôm đó, khi đang ở bệnh viện chăm sóc Bạch Vĩ Lương, Ôn Nhiễm nhận được cuộc gọi từ Trạch Trình Kính, nói rằng khách hàng đặt chiếc nhẫn “Liên Lý Chi” muốn đến lấy, bảo cô về nhà một chuyến.
Vị khách này giữa tháng không hề hỏi han gì về nhẫn, nay lại đột nhiên muốn lấy khiến Ôn Nhiễm không khỏi suy nghĩ nhiều.
Cô vội vã trở về nhà, trời đã chập tối, mưa phùn rả rích.
Thì ra vị khách quan trọng đặt làm chiếc “Liên Lý Chi” chính là Lục Trạch Ngôn, anh Lục.
Trước đây Ôn Nhiễm chưa từng gặp anh ta, nhưng đã nghe không ít tin đồn về anh và gia đình anh.
Cô lấy nhẫn ra giao cho Lục Trạch Ngôn, có chút căng thẳng: “Anh Lục, hôm nay thầy Bạch không có ở đây, anh có thể kiểm tra nhẫn trước, nếu có vấn đề gì tôi có thể giúp anh chuyển lời…”
“Không cần.” Anh ta có vẻ vội vã, chỉ mở hộp nhẫn ra xem lướt qua rồi lập tức cất vào túi áo, khẽ gật đầu: “Phiền cô gửi lời hỏi thăm đến ông Bạch giúp tôi.”
Ôn Nhiễm gật đầu: “Dạ.”
Sau đó Lục Trạch Ngôn rời đi.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn cô tưởng.
Mấy ngày rồi cô không về nhà, nhân tiện định lên phòng thu dọn ít đồ mang đến bệnh viện.
Cô nhớ ra điện thoại sắp hết pin, lấy ra sạc và mở tin tức lên xem.
Mấy chữ “BNile”: “Bạch Vĩ Lương” lập tức đập vào mắt, Ôn Nhiễm vội nhấn vào đọc.
Tin tức nói rằng gần đây Bạch Vĩ Lương bị ngã, hôn mê bất tỉnh, tình trạng nghiêm trọng, vì vậy phía SJP đang cân nhắc liệu có nên hủy bỏ hợp tác với BNile hay không…
Phần sau Ôn Nhiễm chưa kịp đọc hết đã vội gọi điện cho Trạch Trình Kính.
Nhưng gọi chưa kịp kết nối cô lập tức cúp máy, vì nghĩ rằng lúc này chắc anh ấy đang bận rộn không nghe được.
Cô chỉ có thể gọi cho Trạch Tâm Di.
Trạch Tâm Di vẫn đang ở công ty, đóng cửa phòng làm việc lại, hạ giọng nói: “Chuyện của ông nội Bạch đã bị lộ ra ngoài. Anh trai tớ đoán là do tổng giám đốc Hoàng làm, ông ta muốn chặn đường sống của chúng ta, thậm chí không sợ cả hai bên cùng tổn hại. Mấy giờ trước anh tớ đã bắt đầu xử lý khủng hoảng truyền thông nhưng không thể phong tỏa tin tức hoàn toàn. Bây giờ anh ấy đang họp với bộ phận PR, những chuyện cụ thể tớ cũng không rõ.”
Ôn Nhiễm suy nghĩ một chút: “Được, có tin tức gì cậu báo tớ ngay nhé.”
“Được, tối nay tớ sẽ đợi ở đây.”
Ôn Nhiễm không giúp được gì, thu dọn đồ xong vẫn đến bệnh viện.
Giang Vọng Thư nhận được tin, gọi điện an ủi cô đừng lo lắng.
Giọng điệu Ôn Nhiễm vẫn bình tĩnh, tự trấn an mình: “Ừ, chắc chắn sẽ có cách giải quyết.”
Trên mạng bàn tán xôn xao, nhiều người quan tâm và suy đoán liệu cổ phiếu của BNile ngày mai có bị giảm sàn hay không.
Ôn Nhiễm thức đến nửa đêm mới ngủ.
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy, việc đầu tiên là xem tin tức.
Quả nhiên có tin mới.
Vài phút trước, tài khoản chính thức của Bạch Vĩ Lương đã đăng thông báo, nói rằng ông không sao, những tin đồn trên mạng là sai sự thật. Lý do ông không xuất hiện dạo gần đây là vì đang chuẩn bị thiết kế trang sức đính hôn cho hai đồ đệ của mình.
Trong giới ai cũng biết, hai đồ đệ của Bạch Vĩ Lương là Mr. Trạch và một người chưa từng lộ diện – Cynthia.
Và lần này, thân phận của Cynthia đã bị tiết lộ – chính là Ôn Nhiễm, con gái của tập đoàn Ôn thị.
Thế là tin đồn về thương mại lập tức bị ngập trong tin tức về liên hôn.
Đầu óc Ôn Nhiễm trống rỗng, tay run lên.
Liên hôn?
Tiếng chuông điện thoại kéo cô trở về thực tại, là Trạch Trình Kính gọi đến.
Ôn Nhiễm nhận máy, cố kiềm chế cảm xúc, chất vấn: “Sư huynh, đây là cách anh xử lý khủng hoảng truyền thông sao?”
Trạch Trình Kính im lặng một lúc lâu mới nói: “Nhiễm Nhiễm, đây chỉ là kế tạm thời, anh sẽ không ép em.”
Anh thậm chí… còn không báo trước với cô một tiếng.
Ôn Nhiễm có thể hiểu nỗi khó xử của anh, cũng hiểu tình huống cấp bách, nhưng bản thân cô lại cảm thấy khó nói nên lời.
Cô siết chặt tay: “Sư huynh, cho em hai ngày.”
Trạch Trình Kính lập tức hiểu ra: “Em muốn về nước tìm anh ta?”
“Đúng.”
“Nhiễm Nhiễm…”
Ôn Nhiễm kiên quyết: “Sư huynh!”
Trạch Trình Kính im lặng một lát: “Được.”
Cô cúp máy, sắp xếp ổn thỏa chuyện ở bệnh viện, về nhà lấy hộ chiếu rồi đặt chuyến bay sớm nhất.
Trên đường ra sân bay cô nhận được điện thoại của Giang Vọng Thư.
Tim cô đập thình thịch.
Cô biết anh luôn chiều chuộng cô nhưng anh cũng là người rất có nguyên tắc.
Xảy ra chuyện như thế này chắc chắn anh tức giận lắm.
Ôn Nhiễm hít sâu hai hơi, nhận máy: “Alo.”
Giọng anh trầm thấp, đều đặn: “Anh hỏi em một câu.”
Nhưng cô có thể cảm nhận được anh đang kiềm chế đến cực điểm.
Ôn Nhiễm: “Ừm.”
Giang Vọng Thư nói chậm rãi, nhấn từng chữ: “Giữa anh và gia đình em, em sẽ không do dự mà chọn gia đình, lần này cũng vậy đúng không?”
Ôn Nhiễm theo phản xạ lắc đầu.
Gia đình là quan trọng nhất, đây là điều mà cô luôn tin tưởng.
Nhưng lần này cô lại không thể thốt ra câu trả lời đó.
Dường như… câu trả lời này không còn đúng nữa.
Nhưng đầu óc cô rối bời, không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể nói điều quan trọng nhất.
Vì vội vàng, giọng cô có chút lắp bắp: “Em… em đã đặt vé máy bay rồi. Nhan Vọng Thư, em sắp về rồi, sắp về ngay.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây sau đó anh trầm giọng: “Gửi thông tin chuyến bay cho anh, anh ra sân bay đón em.”
Bình luận cho "Chương 98 "
BÌNH LUẬN