- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 147 - Tam Thi Tiền, đổi hồn đổi mệnh
Tên ăn mày hôm đó cố ý đứng chặn đường về phủ của gia chủ họ Lưu, giả vờ đáng thương, than khóc kể khổ. Gia chủ họ Lưu thấy hắn đáng thương bèn cho chút đồ ăn.
Tên ăn mày giả bộ “biết ơn báo đáp”, đưa đồng tiền đổi mệnh cho gia chủ họ Lưu, lại còn tha thiết nói lời chân thành. Gia chủ họ Lưu lúc ấy nhận lấy, còn cho rằng tên ăn mày này là kẻ có cốt khí, có lương tâm.
Nào ngờ mình lại gặp phải loài lang sói lòng dạ hiểm ác.
Ngày hôm sau tỉnh dậy ông ta phát hiện mình đã bị giam trong đại lao của phủ nha. Từ phú gia giàu có bậc nhất Nam Lĩnh ông ta bỗng chốc trở thành tù nhân dưới bậc thềm.
Bất kể ông ta biện bạch ra sao, tất cả mọi người đều cho rằng ông ta bị điên, nha dịch còn đánh cho một trận nhừ tử.
Gia chủ họ Lưu hoàn toàn tuyệt vọng, chẳng thể hiểu nổi vì sao bản thân lại rơi vào cảnh ngộ này. Nhưng điều khiến ông ta kinh hãi hơn cả—
Cơ thể mà ông ta bị đổi sang lại là kẻ giết người!
Chứng cứ rành rành, án tử khó mà thoát!
Gia chủ họ Lưu suýt chút nữa đã từ bỏ hy vọng, may mắn thay, cứu tinh của ông ta đã đến.
Người đưa ông ta ra khỏi phủ nha chính là Bạch Mi và Bách Tuế. Hai người họ tình cờ gặp nhau trên đường liền cùng đi một chuyến.
Khi về đến Lưu phủ, chủ mẫu nhà họ Lưu nghe tin lão gia được đưa về lập tức không ngồi yên nổi nữa, vội vã chạy ra ngoài.
Phu thê gặp lại, chủ mẫu nhà họ Lưu lệ tuôn đầy mặt: “Lão… lão gia?”
Gia chủ họ Lưu cũng khóc đến ướt cả mặt, thấy phu nhân định nhào đến ôm mình vội vã ngăn lại:
“Phu nhân chớ qua đây, thân ta lúc này bẩn lắm…”
Chủ mẫu nhà họ Lưu lập tức dừng bước, trong mắt lóe lên sát khí:
“Tên cờ bạc vong ân phụ nghĩa đó, hắn đáng chết!!”
Gia chủ họ Lưu cũng tràn đầy hận ý. Trên đường về ông ta đã nghe Bạch Mi kể lại mọi chuyện.
Ông ta vốn mang lòng thiện lương lại bị kẻ tiểu nhân rình rập, thử hỏi làm sao ông ta không cảm thấy lạnh lòng?
“Thiện có thiện báo, ác có ác báo. Gia chủ họ Lưu tích đức hành thiện ắt sẽ gặp dữ hóa lành.”
Hoàng Phong từ trong bước ra, dịu dàng cười nói:
“Nô gia phụng mệnh Vương phi, giúp gia chủ họ Lưu hoàn hồn quy vị. Nếu gia chủ muốn cùng phu nhân tâm sự, chi bằng chờ sau khi trở về thân xác cũ rồi hẵng nói.”
Nói rồi nàng nhíu mày:
“Cái cơ thể dơ bẩn này, ở lâu quá e rằng làm ô uế công đức thiện hồn của gia chủ.”
“Đúng đúng đúng! Hoàng phu nhân nói chí phải!” Chủ mẫu họ Lưu liên tục gật đầu, ánh mắt đầy chờ mong nhìn gia chủ họ Lưu:
“Lão gia, vẫn nên đổi lại thân xác trước rồi hãy nói chuyện khác.”
Gia chủ họ Lưu gật đầu, ôm quyền hành lễ:
“Làm phiền Hoàng phu nhân rồi.”
Tuy ông ta hiện tại chật vật nhưng thân thể và linh hồn vốn có bản chất khác nhau. Rõ ràng là một cái xác dơ dáy bẩn thỉu vậy mà bởi vì linh hồn của ông ta, cơ thể này cũng có phần thanh khiết hơn.
“Gia chủ họ Lưu khách sáo rồi.”
Hoàng Phong gật đầu, thái độ cũng hết sức hòa nhã.
Địa phủ luôn kính trọng những người có công đức. Gia chủ họ Lưu hành thiện tích đức, công đức trong linh hồn ông ta tỏa ra ánh kim rực rỡ, đến mức cái thân xác xấu xí kia cũng chẳng thể che lấp.
Một người thiện lương đến vậy, ngay cả Thập Điện Diêm Vương cũng phải kính nể vài phần.
Hoàng Phong vào trong giúp gia chủ họ Lưu hoàn hồn còn Thanh Vũ thì ở ngoài sân nhàn nhã uống trà.
Thấy Bách Tuế và Bạch Mi cùng đến, nàng thoáng liếc nhìn hắn, ánh mắt hơi động:
“Ngươi không đi theo Tiêu Trầm Nghiên mà đến đây làm gì?”
“Vương gia bảo thuộc hạ đến mà.”
Bách Tuế gãi đầu, vốn dĩ Vương gia bảo hắn dẫn người từ xa quan sát, nhưng chẳng phải trên đường gặp Bạch Mi, nghe nói nhà họ Lưu có chuyện nên tiện thể qua luôn sao~
Thanh Vũ hơi “ồ” một tiếng, ánh mắt lóe lên.
Bách Tuế không rõ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì liền nhanh nhảu nói: “Hôm nay Vương phi ra ngoài sớm quá, Vương gia dậy từ sáng sớm đi mua đặc sản điểm tâm mà người muốn ăn. Kết quả là người lại không có ở trong phủ.”
Thanh Vũ mím môi, liếc mắt nhìn hắn: “Điểm tâm đâu?”
Bách Tuế gãi đầu: “Vương gia nói để nguội thì ăn không ngon nên ngài ấy cho thuộc hạ ăn hết rồi.”
Thanh Vũ: “…”
Bách Tuế chớp chớp mắt, bỗng thấy rùng mình, cảm giác ánh mắt Vương phi nhìn mình có chút nguy hiểm.
Lúc này trong phòng vang lên tiếng reo hò vui sướng, hẳn là gia chủ họ Lưu đã hoàn hồn về thân xác cũ.
Chẳng bao lâu sau phu thê họ Lưu cùng nhau bước ra, cúi người cảm tạ Thanh Vũ.
Thanh Vũ phất tay miễn lễ, quan sát gia chủ họ Lưu, khóe môi mang theo ý cười:
“Gia chủ họ Lưu phúc duyên thâm hậu, gặp dữ hóa lành. Hôm nay dù không gặp ta hẳn cũng sẽ có kỳ ngộ khác giúp ngươi vượt qua kiếp nạn này.”
“Đa tạ Vương phi đã cứu mạng,” gia chủ họ Lưu khuôn mặt nghiêm nghị, vẻ u ám đã tan biến, thở dài một hơi: “Khi mới biết sự thật, lòng thảo dân cũng dao động, khó tránh khỏi lạnh lòng.”
“Nhưng sau khi tai qua nạn khỏi thảo dân lại nghĩ, nếu không nhờ hành thiện tích đức trước kia sao có thể được Vương phi và các vị ra tay giúp đỡ hôm nay? Mọi chuyện đều có số mệnh sắp đặt, làm việc thiện chưa bao giờ là sai lầm.”
“Người công chính thì nhiều người giúp, còn kẻ bất chính thì ít ai hỗ trợ.”
Bạch Mi cũng không nhịn được mà cảm thán: “Gia chủ họ Lưu tâm cảnh sáng suốt, tiền đồ không thể đo lường!”
Gia chủ họ Lưu vội vàng khiêm tốn, nhưng khi nhìn thấy gương mặt sưng đỏ của thê tử trong lòng ông ta đau xót. Nghĩ đến kẻ vong ân phụ nghĩa kia ông ta không khỏi dâng lên cơn hận.
“Tên cờ bạc đó hại thảo dân đến mức này, nếu không có Vương phi và mọi người cứu giúp, e rằng không chỉ thảo dân mất mạng mà cả thê tử ta cùng toàn bộ gia tộc họ Lưu cũng bị hắn hại chết!”
Gia chủ họ Lưu nghiến răng nói: “Kẻ này tội ác tày trời! Sau khi đổi hồn với thảo dân hắn còn cướp của giết người, thực sự là lòng lang dạ sói!”
“Gia chủ họ Lưu yên tâm, kẻ ác sẽ bị trừng phạt, thứ ô uế này không có kết cục tốt đẹp đâu.”
Lời còn chưa dứt, tên cờ bạc nát đã bị áp giải lên. Hoàng Phong trực tiếp nhét linh hồn hắn trở lại thân xác bẩn thỉu kia.
Lúc này miệng hắn bị xuyên qua bởi mấy cây kim, trực tiếp bị khâu lại.
Chủ mẫu họ Lưu nhìn thấy hắn, vừa hận vừa sợ, lòng người hiểm ác, quả thực khiến người ta kinh hãi.
“Tại sao còn giúp tên súc sinh này hoàn hồn? Để hắn chết luôn chẳng phải tốt hơn sao?”
Thanh Vũ cười nhạt: “Chết ngay thì chẳng phải quá dễ dàng cho hắn sao?”
“Phải để hắn chịu khổ trong lao ngục, bị đánh đập dày vò rồi mới đưa lên đao chém đầu chó của hắn!”
“Chịu đủ nỗi đau thể xác, đến khi chết đi, linh hồn hắn cũng đã bị địa phủ ghi danh. Đến lúc đó hắn lập tức bị kéo xuống địa ngục, dầu sôi, lăng trì, chặt xác, không thoát nổi đâu.”
Tên ăn mày còn chưa nghe hết đã sợ đến mức ngất lịm.
Phu thê họ Lưu cuối cùng cũng nguôi ngoai phần nào cơn giận.
Sau khi giải quyết xong chuyện nhà họ Lưu, Thanh Vũ không nán lại lâu. Trước khi rời đi nàng dùng Bút phán quan tự tay viết một chữ “Phúc” tặng cho gia tộc họ Lưu.
Một gia đình hành thiện tích đức, ắt phải được phúc báo.
Tên ăn mày bị áp giải đi ném trở lại đại lao, chịu đủ mọi cực hình.
“Vương phi, đây là đồng tiền lấy được trên người hắn.”
Bạch Mi đưa lên một đồng tiền đồng, Thanh Vũ nhận lấy hắn lập tức lau tay như thể vừa cầm phải than nóng.
“Đồng tiền này mang theo một loại nguyện lực rất mạnh. Lão đạo chỉ cầm một lúc mà đã thấy toàn thân khó chịu như thể bị vật bẩn bám vào.”
Hoàng Phong nhíu mày: “Thứ trên đồng tiền này không phải là nguyện lực… sao lại có chút giống…”
“Tam thi tiền.” Thanh Vũ đôi mắt khẽ nheo lại, “Lại là đồng tiền do tam thi trùng hóa thành, hội tụ ba dục vọng lớn nhất của con người. Thảo nào có thể đổi hồn.”
“Chỉ e rằng tên ăn mày đó không phải kẻ đầu tiên sở hữu đồng tiền này.”
Bách Tuế sắc mặt biến đổi: “Chẳng lẽ còn có người khác từng dùng đồng tiền này để đổi hồn?”
Thanh Vũ gật đầu.
Bạch Mi trầm giọng: “Chỉ một đồng tiền đã có uy lực lớn thế này. Nếu những đồng tiền này lan tràn khắp nhân gian chẳng phải thiên hạ sẽ đại loạn?”
“Tam thi tiền không dễ luyện chế, hơn nữa, hai người muốn đổi hồn bắt buộc phải có bát tự tương đồng.”
Bát tự của tên ăn mày và gia chủ họ Lưu vừa vặn phù hợp.
Bách Tuế và Bạch Mi đều cau mày: “Chuyện này có uẩn khúc.”
“Đương nhiên có uẩn khúc.” Thanh Vũ cười lạnh: “Kẻ đưa đồng tiền này cho tên ăn mày đã đoán trước Nam Lĩnh sẽ xảy ra chuyện. Tên ăn mày đổi hồn với gia chủ họ Lưu, gia chủ thật sự chết, còn hắn thì…”
“Hắn vội vàng muốn dẫn theo cả gia tộc họ Lưu rời khỏi Nam Lĩnh.”
“Nam Lĩnh lần này gặp loạn, để giữ vững cục diện, công lao của gia tộc họ Lưu không thể xem nhẹ. Nếu mất đi một trụ cột như vậy các ngươi nghĩ Nam Lĩnh còn có thể ổn định sao?”
“Hơn nữa…” Giọng Thanh Vũ kéo dài: “Đừng quên, chúng ta đến Nam Lĩnh trước thời gian dự định.”
Bạch Mi và Bách Tuế chấn động.
Nếu không phải bọn họ đến trước giải quyết tai họa côn trùng thì giờ này Nam Lĩnh đã rơi vào tình thế nguy kịch nhất.
Đối phương rõ ràng muốn tận diệt Nam Lĩnh!
Chính Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên đã giành trước một bước, phá hỏng kế hoạch của bọn chúng!
“Kẻ đứng sau chuyện này rốt cuộc là ai? Chúng làm tất cả những chuyện này để làm gì?!”
Bách Tuế cảm thấy da đầu tê dại, tức giận không kiềm chế nổi.
Thanh Vũ siết chặt đồng tiền đồng, nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xăm:
“Còn có thể là ai?”
“Một nhóm kẻ thất bại của quá khứ… đang quay trở lại mà thôi.”
Dù sao thì—
Lúc tam giới vừa khai sinh, suýt chút nữa Vu tộc đã trở thành chủ nhân của nhân giới.
Bình luận cho "Chương 147"
BÌNH LUẬN