- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 174 - Thanh Vũ muốn mang tiền cho ai?
Nói chuyện phiếm xong Thanh Vũ cũng không tiếp tục “hù dọa” cây bút đáng thương nữa.
Đêm nay nàng thật sự có việc phải làm, liền gọi Dạ Du và tiểu Ngọc Lang cùng đi, ba người xuất hiện trên con đường Âm Dương.
Sương mù dày đặc bao phủ đường Âm Dương, ngọn đèn U Minh dẫn lối, lũ du hồn dã quỷ đều sợ hãi lùi xa.
Dạ Du chống nạnh, mặt đầy oán khí: “Có đệ tử ngoan của ta là lao động miễn phí còn chưa đủ, sao lại lôi cả ta theo? Bỏ lại tiểu Nhật Du một mình cô đơn trơ trọi!”
Tiểu Ngọc Lang cõng một cái sọt lớn trên lưng, trước ngực còn treo một cái rổ to, mặt đỏ bừng, khó khăn nói: “Phu, phu tử… con sắp không chịu nổi nữa rồi…”
“Không chịu nổi cũng phải chịu! Con xem, phu tử con còn đang nuôi ca ca đấy, thân thể còn chưa phát triển tốt, con không thể mong ta gánh thay con được chứ?” Dạ Du thở dài thườn thượt.
Thanh Vũ liếc hắn một cái đầy ghét bỏ, khẽ vẫy đèn U Minh trong tay, lập tức có một đốm quỷ hỏa bay ra, biến mất vào màn sương mù.
Chỉ chốc lát sau, tiếng chuông leng keng vang lên, ngay sau đó là tiếng chim kêu thê lương giống như cú đêm cất tiếng khiến người nghe dựng tóc gáy.
Lũ du hồn dã quỷ càng hoảng sợ lùi xa.
Bỗng nhiên, một trận gió lớn nổi lên trên đường Âm Dương, từ trong màn sương, một con yêu quái khổng lồ xuất hiện.
Tiểu Ngọc Lang tròn mắt nhìn chín cái đầu chim khổng lồ vươn ra từ làn sương, mỏ sắc nhọn còn vương máu tươi, dường như vừa mới ăn xong.
Dưới chín cái đầu chim, ngay phần bụng của con chim lại mọc ra một khuôn mặt nữ nhân.
“Quỷ Xa phụng lệnh, bái kiến Đế Cơ.” Nữ nhân cung kính hướng về Thanh Vũ, chín cái đầu chim đồng loạt cúi xuống.
Thanh Vũ hờ hững đáp: “Biến hình đi, ta không muốn quá gây chú ý.”
“Dạ.” Nữ nhân đáp, ngay sau đó biến thành một cỗ xe liễn, hình dáng như một cái tổ chim, phía trước có một con chim khổng lồ kéo xe, nửa thân trên của nữ tử chìm trong càng xe. “Mời Đế Cơ lên xe.”
Tiểu Ngọc Lang ngẩn người, thở hổn hển đặt sọt và rổ đầy tiền đồng lên xe, sau đó cũng ngồi vào trong tổ chim, không nhịn được mà nhìn quanh.
“Ngây người rồi hả?” Dạ Du vỗ nhẹ lên đầu hắn.
Tiểu Ngọc Lang gật đầu liên tục: “Thật… thật lợi hại! Phu tử, a di, vị chim tỷ tỷ này… có lai lịch gì vậy?”
Nghe thấy ba chữ “chim tỷ tỷ”, quỷ xa không nhịn được bật cười.
“Thiếp thân tên là Quỷ Xa, công tử có thể gọi ta là Xa Xa. Đã lâu rồi ta không ngửi thấy mùi thơm của tiểu hài tử như vậy…” Quỷ Xa nghiêng đầu nhìn tiểu Ngọc Lang, ánh mắt mang theo vài phần mê luyến và tham lam.
“Hắn không chỉ thơm đâu mà còn ăn rất ngon nữa đấy?” Dạ Du cười nói: “Ngươi có muốn cắn một miếng không?”
Tiểu Ngọc Lang cứng đờ.
Vị… vị tỷ tỷ này… thật sự ăn thịt trẻ con sao?
Quỷ Xa nuốt nước miếng, đột nhiên chạm phải ánh mắt của Thanh Vũ, liền rụt cổ, cười lấy lòng: “Sao có thể chứ, thiếp thân đã sớm ăn chay rồi.”
Dạ Du hừ một tiếng: “Vậy ngươi có muốn chùi sạch miếng thịt còn dính trên răng không?”
Quỷ Xa lập tức bịt miệng, cười gượng, không dám nói thêm câu nào, ngoan ngoãn tiếp tục đánh xe.
Tiểu Ngọc Lang há miệng, rõ ràng là bị chấn động: “Di… a di…”
“Yên tâm, nàng ta chỉ dám ăn trẻ con không nghe lời thôi.”
Tiểu Ngọc Lang: …Vậy nên… thật sự ăn trẻ con sao?
“Dọa sợ rồi à?” Dạ Du nhìn đệ tử của mình đầy thú vị, tiểu Ngọc Lang gật đầu: “Trước đây con từng nghe nói những đứa trẻ không nghe lời sẽ bị yêu quái ăn thịt, còn tưởng chỉ là lời dọa thôi…”
“Quỷ Xa trước đây hễ thấy trẻ con là ăn, đặc biệt là những đứa có mùi thơm như con. Nhưng sau khi bị a di con chặt mất một cái đầu thu làm tọa kỵ thì cũng ngoan ngoãn hơn rồi.”
Dạ Du cười giải thích: “Giờ thì nó chỉ ăn những đứa trẻ hư thôi.”
Tiểu Ngọc Lang thắc mắc: “Trẻ hư?”
“Con không nghĩ rằng chỉ có người lớn mới làm điều ác đấy chứ?”
Tiểu Ngọc Lang lắc đầu rồi lại gật đầu: “Con cũng từng gặp vài đứa trẻ xấu, nhưng theo những gì phu tử dạy con, cùng lắm là kiếp sau chúng không thể đầu thai vào nhà tốt, còn chưa đến mức bị đày xuống địa ngục chịu phạt mà.”
Tiểu tử thật sự không thể tưởng tượng nổi, một đứa trẻ phải làm điều xấu đến mức nào mới bị Quỷ Xa ăn mất.
Nghe vậy Quỷ Xa bật cười, giọng mềm mại: “Tiểu công tử không biết rồi, trên đời này có những đứa trẻ còn ác hơn cả người lớn.”
“Có những đứa thấy chó mèo ven đường đáng yêu liền bắt về đùa giỡn, chơi xong thì lột da, chặt xác, nấu lên ăn. Đấy còn là dạng nhẹ đấy.”
“Lại có những đứa chỉ tầm tuổi công tử thôi, nhưng vì cảm thấy phụ mẫu thiên vị đệ đệ liền ra tay bóp chết hoặc dìm nước cho chết đuối.”
“Như đứa trẻ mà ta vừa ăn xong kia cũng chỉ mới mười tuổi. Phụ thân nó thi đỗ Cử nhân, được thương nhân giàu có coi trọng, muốn cưới về làm trữ phu nên ép hắn ta bỏ thê tử. Đứa bé đó muốn theo phụ thân sống sung sướng, liền giúp hắn ta đầu độc chính sinh mẫu của mình.”
Tiểu Ngọc Lang nghe xong trợn tròn mắt. Dạo gần đây cậu đã gặp rất nhiều quỷ vật, dần dần cũng quen thuộc, gần như quên mất cảm giác sợ hãi.
Nhưng giờ khắc này, chính lòng dạ độc ác của con người lại khiến cậu cảm thấy run rẩy.
Thanh Vũ xoa đầu tiểu tử, giọng nhàn nhạt: “Có những ác quỷ, khi còn sống chưa chắc đã làm điều ác. Nhưng có những kẻ ác, bất kể khi còn sống hay sau khi chết, dù già hay trẻ, bản chất cũng không thay đổi.”
“Nếu sau này con gặp phải, đừng vì đối phương còn nhỏ mà coi thường. Nhớ kỹ chưa?”
Tiểu Ngọc Lang gật đầu thật mạnh. Hôm nay lại là một ngày học hỏi thêm điều mới.
Quỷ Xa khiến cậu hơi chấn động, nhưng rồi cậu lại nhớ đến sọt tiền đồng trong rổ, liền hỏi: “A Di, đêm nay chúng ta đi đưa tiền cho ai ạ?”
“Ừm, hôm nay ta tự mình dẫn con đi một chuyến. Sau này chuyện này sẽ giao cho con và phu tử con lo liệu.” Thanh Vũ gật đầu: “Phu tử con là kẻ thích lười biếng, nên khả năng cao sau này con phải tự làm hết.”
Dạ Du: … Ha ha.
Tiểu Ngọc Lang đã hiểu, tức là sau này cậu sẽ phải một mình đối phó với vị Quỷ Xa đại tỷ thích ăn trẻ con này sao.
Quỷ Xa cũng chợt hiểu ra, hóa ra đây là lý do Đế Cơ phá lệ gọi nàng đến.
Trước đó nàng cũng tò mò về thân phận của Vương Ngọc Lang, rõ ràng chỉ là một phàm nhân vậy mà lại gọi Đế Cơ là “a di”. Đúng là kỳ lạ.
Giờ thì Quỷ Xa đã hiểu, đây là một vị tiểu gia không thể ăn được.
“Vậy a di định mang số tiền này đến cho ai ạ? Là rất nhiều người sao?”
Thanh Vũ khẽ “ừm” một tiếng: “Rất nhiều. A di nợ người nhà của họ một khoản nên phải trả.”
Dù món nợ này không thể trả hết chỉ bằng tiền.
Tiểu Ngọc Lang và Dạ Du đều không biết Thanh Vũ muốn đưa tiền cho ai.
Nhưng nếu Tiêu Trầm Nghiên có mặt ở đây, khi nhìn thấy những người nhận tiền chắc chắn hắn sẽ nhận ra họ là ai.
Họ chính là…
Bình luận cho "Chương 174"
BÌNH LUẬN