- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 186 - Bắc thúc bạo đánh nghịch nữ Thanh Vũ
Trong Tây Quỷ thành, đám quỷ lại ai nấy đều cẩn thận làm việc của mình, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì làm quỷ không cần thở, nếu không bọn họ còn sợ tiếng hô hấp của mình làm kinh động đến tiểu điện hạ kia.
Lúc này trong vương điện đang diễn ra một màn quỷ đế quay chín, Tây Quỷ Đế bị treo ngược, bên dưới là ngọn lửa Kim Ô cháy lách tách.
Viêm Lam thỉnh thoảng còn rắc thêm chút rượu khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn.
“Đại điệt nữ, muốn chín mấy phần đây?”
“Bảy phần, chín quá ăn mắc răng.”
“Được luôn~”
Bốn vị Quỷ Đế ngửi thấy mùi thịt cháy khét trên người Tây Quỷ Đế, biểu cảm mỗi người một khác.
Trung Ương Quỷ Đế bất đắc dĩ thở dài, trao đổi ánh mắt với Đông Phương Quỷ Đế rồi nhìn về phía nữ quỷ đang ngồi trên vương tọa với tư thế chẳng có chút nghiêm chỉnh nào.
“Đế Cơ, lão Tây đúng là làm chuyện hồ đồ, ngươi đã phạt rồi thì thôi, đừng ăn nữa.”
Thanh Vũ ngước mắt, chậm rãi cười:
“A Trung thúc vẫn thích làm người tốt như thế à? Hay là, tội nghiệt của hắn người gánh một nửa đi? Huynh đệ tốt, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu mà?”
Trung Ương Quỷ Đế lập tức giơ tay, lùi hẳn ba bước.
Thanh Vũ khẽ cười khẩy, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
“Đều là quỷ sống cả vạn năm, giả ngây giả ngô cái gì? Tây Quỷ Đế đã làm những gì các ngài lại không biết?”
“Không nói đến chuyện hắn cùng con gà lông trắng Di Nhan kia buôn bán ngầm, việc hắn cấu kết với Vu tộc thì sao?”
Tây Quỷ Đế lúc này đã bị nướng đến năm phần chín bỗng cười khẩy một tiếng:
“Ta chưa từng cấu kết với Vu tộc.”
Thanh Vũ liếc mắt:
“Xem ra lửa còn chưa đủ lớn.”
Đông Phương Quỷ Đế ho nhẹ một tiếng:
“Lão Tây đúng là đã phạm vào luật cấm kỵ của địa phủ, Đế Cơ trừng phạt thế nào cũng không quá đáng.”
“Nhưng nếu hắn chết, Tây Phương Quỷ Đế Thành sẽ vô chủ, e rằng trật tự khó tránh khỏi hỗn loạn. Hay là cứ tống vào Vô Gián địa ngục trước, đợi Phủ Quân đại nhân tỉnh lại rồi xử lý?”
Thanh Vũ cười nhạo:
“Hắn chết rồi, Tây Phương Quỷ Đế Thành chia cho bốn vị thúc bá, chẳng phải vừa khéo?”
“Khi nào địa phủ ta lại có cái gọi là ‘lạnh lùng như cúc’ vậy? Quyền lực dâng đến tận miệng còn không muốn?”
Bốn vị Quỷ Đế im lặng.
Quyền lực?
Phí lời, đây rõ ràng là một đống rắc rối.
Lần trước Tây Quỷ thành bị đốt là do Di Nhan gây ra, nghe nói Tây Quỷ Đế còn thiếu Hư Không Tàng Viện một khoản công đức khổng lồ.
Huống hồ lần này còn làm loạn đến mức Tây Quỷ thành rách như cái sàng, muốn sửa chữa lại phải tiêu hao một lượng lớn công đức quỷ lực.
Làm một Quỷ Đế không chỉ là cai quản địa bàn dưới trướng mà còn phải dùng quỷ lực công đức để nuôi dưỡng thành trì.
Đám lão quỷ giảo hoạt ở đây đương nhiên không ai muốn nhận củ khoai nóng bỏng tay này.
Thanh Vũ trợn mắt, nhìn đám cáo già này là đã thấy phiền, liền phất tay:
“Trước cứ ném Tây Quỷ Đế vào Vô Gián địa ngục đi.”
Viêm Lam tiếc nuối thở dài, thịt quỷ đế sắp vào miệng lại không được ăn.
Thanh Vũ ngồi trên vương tọa, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn:
“Tây Quỷ Đế không chịu thừa nhận mình cấu kết với Vu tộc, các ngài thấy sao?”
Nam Phương Quỷ Đế, kẻ từ nãy đến giờ ít nói nhất đột nhiên bật cười:
“Hắn có thừa nhận hay không cũng chẳng quan trọng, sự thật đã quá rõ ràng.”
“Nếu không có hắn giúp đỡ thì Vu tộc sao có thể dễ dàng tìm được thân xác trong nhân gian?”
Thanh Vũ gật đầu, thân thể hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt nhìn bốn vị Quỷ Đế, mỉm cười đầy ý vị:
“Bốn vị thúc bá thấy thế nào? Ngoài hắn ra, trong nhà ta còn con chuột nào nữa không?”
Đông Phương Quỷ Đế và Trung Ương Quỷ Đế lập tức bước lên:
“Đông Quỷ thành của ta tuyệt đối trong sạch!”
“Trung Ương Quỷ thành của ta tuyệt đối trong sạch!”
Nam Phương Quỷ Đế cười cười:
“Chuyện này khó nói lắm, lỡ đâu Vu tộc ra giá cao quá, ai đó thành kẻ hai mặt cũng không chừng.”
Bắc Phương Quỷ Đế lạnh lùng lên tiếng:
“Chuột sinh một ổ, một năm mấy lứa, sao có thể chỉ có một con chuột?”
Đông Phương Quỷ Đế và Trung Ương Quỷ Đế trừng mắt nhìn hai người bọn họ.
Mấy người thẳng tính như thế, chẳng phải khiến bọn ta trông như lão hồ ly gian xảo à?!
Thanh Vũ khẽ “ồ” một tiếng thật dài.
“Vậy còn những con chuột khác thì sao?”
Bốn vị Quỷ Đế lại chìm vào im lặng.
Thanh Vũ cười nhạt, đứng dậy:
“Nói đến cùng, hóa ra địa phủ chúng ta đã biến thành một ổ chuột rồi.”
Nàng lạnh lùng quét mắt nhìn bốn vị Quỷ Đế:
“Các ngài có thể tiếp tục giả vờ hồ đồ nhưng trong vòng một tháng phải bắt hết lũ chuột này cho ta.”
“Địa phủ không thiếu quỷ. Quỷ Đế tuy mạnh nhưng cũng không phải không thể thay thế.”
Nam Phương Quỷ Đế cười ha hả:
“Sợ rồi sợ rồi, ta không muốn bị thay thế đâu, về bắt chuột ngay đây.”
Đông Phương Quỷ Đế và Trung Ương Quỷ Đế cũng giật mình, vội mượn cớ cáo lui.
Chỉ còn lại Bắc Phương Quỷ Đế đứng nguyên tại chỗ.
Thanh Vũ nhìn thẳng vào ông ta, Bắc Phương Quỷ Đế từ trước đến nay luôn trầm mặc ít lời, gương mặt chữ điền nghiêm nghị như thể muốn khắc lên mấy chữ “Người lạ chớ gần”.
“Bắc thúc ở lại là muốn tâm sự với ta sao?”
Bắc Phương Quỷ Đế mặt không đổi sắc:
“Nhân gian có gì vui không?”
Thanh Vũ cười nhạt đi đôi chút:
“Không vui.”
“Không vui thì ngoan ngoãn ở nhà.” Bắc Phương Quỷ Đế lạnh giọng: “Ngươi thật sự trông mong ba lão quỷ kia có thể giúp ngươi bắt chuột sao?”
Thanh Vũ cười xòa:
“Chẳng phải vẫn còn Bắc thúc sao?”
Nàng bước xuống vương tọa, định dựa sát vào ông ta, nhưng Bắc Phương Quỷ Đế lập tức lùi hẳn hai trượng, ánh mắt cảnh cáo.
Thanh Vũ giơ hai tay làm ra vẻ vô tội, thở dài:
“Ta không lại gần là được chứ? Bắc thúc, người quá đáng thật đấy, dù gì ta cũng coi như do người nuôi lớn, sao lại không chịu thân thiết với ta chút nào?”
Bắc Phương Quỷ Đế thản nhiên:
“Nuôi ngươi là bị ép buộc.”
Thanh Vũ: “Nói lời thật lòng quá đấy.”
Bắc Phương Quỷ Đế nhếch môi cười lạnh:
“Nếu không phải vì nuôi ngươi, Bắc Quỷ thành ta đâu có nghèo kiết xác như bây giờ?”
Thanh Vũ lảng tránh ánh mắt ông ta:
“Thực dụng quá, tổn thương tình cảm đấy.”
“Bản thân ta vốn không có tình cảm gì với ngươi.”
“Haizz, Bắc thúc vẫn cứ là một dưỡng phụ (cha nuôi) miệng cứng lòng mềm như thế, ta thích nhất là điểm này đó.”
Bắc Phương Quỷ Đế trầm mặt.
Ông thật sự không hiểu sao mình có thể nuôi ra được một nghịch nữ mặt dày như thế này.
“Ta có thể giúp ngươi bắt chuột, cũng có thể không đòi nợ ngươi.”
Bắc Phương Quỷ Đế nhìn chằm chằm nàng:
“Nhưng ngươi phải hứa với ta, đừng quay lại nhân gian nữa, cũng đừng chấp niệm với những người và những chuyện ở đó. Hãy ngoan ngoãn ở lại địa phủ làm một Đế Cơ cho tốt.”
Thanh Vũ nhíu mày, im lặng đối diện với ông ta một lúc lâu rồi đột nhiên cười:
“Lộ sơ hở rồi nhé. Quả nhiên chuyện ta xuống nhân gian lịch kiếp có vấn đề.”
“Năm đó ta lịch kiếp trở về lão già kia liền hạ lệnh niêm phong toàn bộ mọi ghi chép của ta tại nhân gian. Rốt cuộc đang muốn che giấu điều gì?”
“Ta đến nhân gian chịu kiếp nạn để làm gì? Hay nói đúng hơn, kiếp đó của ta cũng có liên quan đến Vu tộc?”
Nói đến đây giọng Thanh Vũ chợt lạnh đi:
“Đừng có đánh đố ta nữa. Nếu hôm nay người không nói rõ ràng, ta sẽ đến Bắc Quỷ thành của người gây tuyết rơi.”
Bắc Phương Quỷ Đế trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi:
“Đây là cách ngươi báo đáp ân dưỡng dục của ta sao?”
“Gọi là lấy mềm nắn rắn buông!” Thanh Vũ chống nạnh, kiêu ngạo ngẩng cằm: “Cùng lắm thì sau đó để ngươi đánh một trận.”
Bắc Phương Quỷ Đế giơ tay chỉ vào nàng, tức đến run cả tay.
Khuôn mặt vốn đã xanh, lúc này xanh đến mức sắp bốc khói.
“Ngươi đúng là nghiệt súc!”
Thanh-Nghiệt Súc-Vũ mặt không đổi sắc, mũi chân khẽ chạm đất, khí chất lưu manh lập tức bùng nổ:
“Là người nuôi ra đấy!”
Bắc Phương Quỷ Đế cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa, tháo giày ném ra.
Chiếc giày trong tay ông ta hóa thành một cây đại chùy nặng trịch.
Mặt Thanh Vũ biến sắc ngay lập tức.
Bắc Phương Quỷ Đế lạnh lùng nói: “Hôm nay không đập ngươi khóc lóc thảm thiết, ta coi như uổng phí công nuôi ngươi rồi!”
Bình luận cho "Chương 186"
BÌNH LUẬN