- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 223 - Phụ tàng tử hồn trung
Trên thảo nguyên, gió lướt qua không để lại dấu vết.
Một đoàn kỵ binh cùng xe ngựa tạm dừng nghỉ ngơi. Giọng nữ nhân chanh chua, đầy kiêu ngạo vọng ra từ cỗ xe hoa lệ nhất ở trung tâm, mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Đây là thứ dơ bẩn gì mà cũng dám dâng lên cho bản quận chúa? Bản quận chúa muốn ăn dê vàng, các ngươi lập tức đi săn một con về đây!”
Chẳng mấy chốc, một toán kỵ binh rời đi để săn dê.
Đây chính là đoàn sứ thần xuất phát từ vương đình Hồ tộc, dự định tiến về Đại Ung.
Nữ nhân trên xe chính là A Tô Na, kẻ tự nhận mình là “Thanh Vũ quận chúa”.
Nhưng kỳ lạ thay, Đại Ung nằm ở phía nam thảo nguyên mà đoàn sứ thần này lại đi về phương bắc.
Gió cuốn qua thảm cỏ lặng lẽ không tiếng động.
Trên ngọn đồi gần đó, một bóng người khoác áo choàng đen bỗng xuất hiện, đôi mắt xám chì lạnh lùng dõi theo đoàn người.
“Lâu rồi không gặp.” Giọng mộ nữ nhân đột nhiên vang lên từ phía sau.
Người áo đen quay đầu nhìn về phía nữ nhân người Hồ phía sau, không nói lời nào.
Nữ nhân khẽ vuốt má, mỉm cười: “Đổi sang lớp da mới liền không nhận ra ta sao?”
Người áo đen cất giọng trầm thấp, già nua: “A Chân.”
Nữ nhân Hồ bước lên, quan sát gương mặt già cỗi của hắn, thở dài: “Khó khăn lắm mới gặp lại, huynh còn mang bộ dạng một lão già như vậy.”
Khóe mắt nàng mang theo ý cười: “Thái Sơn Phủ Quân nắm giữ luân hồi sinh tử, biến hóa thiên hình vạn trạng, cớ gì cứ phải thành một lão già mỗi khi gặp ta?”
Vừa nói nàng vừa đưa tay chạm lên khuôn mặt hắn. Khi tay nàng lướt qua, chiếc mũ trùm đầu rơi xuống, và khuôn mặt già nua ấy lập tức trở lại dáng vẻ trẻ trung.
Sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, nét mặt lạnh lùng. Chỉ có mái tóc bạc trắng là không thay đổi.
Người Hồ kia—hay chính xác hơn, là Vu Chân, một trong Thập Vu của Vu tộc—nhìn nam nhân trước mắt bằng ánh mắt lưu luyến:
“Phạn U, ta rất nhớ huynh.”
Tên thật của Thái Sơn Phủ Quân—A La Phạn U.
Phạn U lặng lẽ nhìn nàng, đôi mắt mang theo sự tang thương và mỏi mệt không thể che giấu: “Di cốt của Thập Vu đã lấy lại, ba việc ta nợ nàng, đã làm xong.”
Vu Chân cười đầy ý vị: “Vậy hôm nay, huynh đến để từ biệt ta sao? Định từ đây đoạn tuyệt mọi liên quan, quay về làm Thái Sơn Phủ Quân của huynh?”
Phạn U không đáp.
Nàng vẫn mỉm cười: “Phạn U, huynh không quay về được đâu. Huynh đã phản bội địa phủ, hãy ở lại bên ta đi.”
Phạn U nghiêng đầu, né tránh bàn tay nàng.
Nụ cười của Vu Chân không đổi, nàng thở dài: “Cần gì phải vậy? Huynh muốn quay về, chẳng qua là không thể buông bỏ nha đầu Sát Sát kia mà thôi. Nhưng nếu nó biết những gì huynh đã làm chưa chắc nó đã tha thứ cho huynh.”
“Nó không cần tha thứ cho ta.” Giọng Phạn U bỗng trở nên lạnh lẽo. “Mười năm trước khi nó lịch kiếp, Vu tộc các người nuốt lời, xuống tay với nó, chính là đã bội ước.”
Ánh mắt hắn hờ hững hướng về phía thảo nguyên xa xa.
A Tô Na từ trên xe ngựa bước xuống, vung roi quất vào một tên nô lệ để tiêu khiển, miệng cười vui vẻ.
“Lúc nó lịch kiếp ở nhân gian, bị lột da róc thịt, phân thây nấu ăn. Các người muốn dùng linh hồn nó làm tế phẩm nuôi dưỡng Thánh Vương của các người!”
“Lại còn giữ lại một giọt tinh huyết bản mệnh của nó để tạo ra thứ hàng giả này.”
Ánh mắt Phạn U rét lạnh: “Vu Chân, nàng còn nhớ đã hứa với ta điều gì không?”
“Ta đã nói, không được động vào nó!”
Nụ cười trên mặt Vu Chân cũng dần nhạt đi: “Phạn U, huynh làm ba việc cho ta, nhưng ta cũng đã giúp huynh giữ bí mật về nó. Huynh nên hiểu, từ đầu đến cuối ta chưa từng nợ huynh điều gì.”
Đôi mắt nàng ánh lên vẻ giễu cợt: “Còn huynh nợ ta, ba việc này có thể trả hết sao?”
Phạn U nhìn nàng đầy phức tạp: “Không trả hết. Nếu nàng muốn lấy mạng ta cũng là lẽ đương nhiên.”
Vu Chân khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn về phương xa cũng dần trở nên lạnh lùng.
“A La Sát Thiên, sinh ra từ địa phủ. Địa phủ là nàng, mà nàng cũng chính là địa phủ. Sự tồn tại của nàng vốn sinh ra để khắc chế Vu tộc chúng ta.”
“Ngay từ khi chưa chào đời, số mệnh nàng đã được định đoạt. Nàng và Vu tộc chúng ta trời sinh là kẻ thù.”
“Mười năm trước, khi nàng đến nhân gian lịch kiếp, suýt chút nữa đã phá hủy đại kế của tộc ta. Ý thức của Thánh Vương vốn đã thức tỉnh, lại vì nàng mà một lần nữa rơi vào giấc ngủ.”
Vu Chân nhìn thẳng vào Phạn U: “Huynh nghĩ rằng nàng chịu cảnh lịch kiếp thảm khốc là bất công? Nếu không phải ta giúp huynh che giấu, linh hồn nàng chưa chắc đã trở về được địa phủ.”
“Nếu không phải ta bảo Vu Bành dùng tinh huyết của nàng tạo ra một kẻ thế thân khiến Vu tộc tưởng rằng nàng đã trọng thương, bị nhốt trong địa phủ tĩnh dưỡng, thì e rằng đã có người ra tay với nàng từ lâu.”
“Huynh đã hứa với ta sẽ để nàng vĩnh viễn ở lại địa phủ, không bao giờ bước vào nhân gian nữa. Nhưng kết quả thì sao?”
Giọng của Vu Chân vẫn luôn bình tĩnh từ đầu đến cuối:
“Huynh không thể ngăn cản nàng quay lại nhân gian. Một khi nàng đặt chân xuống nhân gian thì cục diện sẽ hoàn toàn sụp đổ.”
Vu Chân nhìn thẳng vào hắn: “Nàng đã trở lại nhân gian, lại một lần nữa ở bên cạnh Thánh Vương của ta, không phải sao?”
“Nếu không phải ta vẫn đang che giấu chuyện này với người trong tộc thì những Vu khác e rằng đã sớm ra tay với nàng.”
Trong mắt Phạn U thoáng hiện vẻ giễu cợt: “Mười năm trước các người thành công là vì khi đó nàng lịch kiếp thành phàm nhân. Giờ nếu các ngươi lại động thủ, chưa chắc đã dễ dàng như vậy.”
“Đế Cơ của địa phủ đương nhiên không phải kẻ dễ đối phó, nhưng huynh cũng biết thủ đoạn của Vu tộc ta mà.” Vu Chân thở dài: “Phạn U, ta đã nói rồi, ta không muốn trở thành kẻ thù của huynh. Ta cũng hiểu huynh coi nàng như nữ nhi, dù biết sự tồn tại của nàng là mối đe dọa với Thánh Vương nhưng ta vẫn sẵn lòng nhượng bộ, thay huynh che giấu tung tích của nàng.”
“Nhưng với tình thế hiện tại, dù ta muốn giấu e rằng cũng không thể giấu được lâu nữa.”
Trong mắt Vu Chân cũng lộ vẻ mệt mỏi: “Nếu huynh muốn bảo vệ nàng, hãy để nàng quay về địa phủ, tránh xa những tranh đấu này. Như vậy sẽ tốt cho cả hai bên.”
Phạn U khẽ cúi mắt: “Có một điều ta vẫn chưa hiểu.”
Hắn bỗng đổi chủ đề, nhìn chằm chằm Vu Chân:
“Hoàng đế nhân gian họ Tiêu có được tinh huyết của Xích Du, đời đời truyền thừa, cuối cùng sinh ra một cơ thể hoàn mỹ. Tiêu Trầm Nghiên sinh ra đã là một vỏ rỗng, không hồn không phách.”
“Năm đó nàng nhờ ta giúp chuyển sinh hồn phách của Thương Minh Thái tử để hắn đầu thai vào cơ thể ấy.”
“Nhưng từ đầu đến cuối trong cơ thể đó chỉ có một linh hồn duy nhất—hồn của Thương Minh. Vậy hồn của Xích Du đã bị nhét vào lúc nào?”
Đây chính là điều mà Phạn U không thể hiểu được.
Từ khi Thương Minh chuyển sinh thành Tiêu Trầm Nghiên hắn đã luôn theo dõi nhất cử nhất động của người này và những thứ liên quan đến Vu tộc.
Rõ ràng cơ thể đó chỉ có một linh hồn!
Nhưng Xích Du đã từng xuất hiện trong cơ thể ấy!
Vu Chân cúi mắt: “Thánh Vương của ta khi nào thức tỉnh, thức tỉnh ra sao, tất cả đều tùy vào ý chí của ngài.”
Ánh mắt Phạn U chợt trầm xuống.
“Thức tỉnh… Đúng vậy, thức tỉnh…”
“Vậy từ đầu đến cuối vốn không có cái gọi là ‘giáng lâm’! Ngay từ đầu linh hồn của Xích Du đã ở trong cơ thể đó!”
Phạn U lẩm bẩm, đôi mắt bỗng chốc trở nên sắc bén: “Thương Minh! Linh hồn của Xích Du và Thương Minh vốn là một thể đúng không?”
Giống như hai mặt của âm dương—mặt dương là Thương Minh, mặt âm là Xích Du!
Hai bên đối lập, nếu một bên mạnh lên thì bên kia sẽ yếu đi.
Chính vì vậy, ở kiếp trước, khi Vu tộc biết Sát Sát ở bên Tiêu Trầm Nghiên, bọn họ mới căng thẳng như vậy.
Bởi vì sức mạnh của nàng có thể áp chế Vu tộc, khiến ý thức của Xích Du ngủ say. Vì thế Vu tộc thà xé bỏ hiệp ước với hắn cũng phải ra tay với Sát Sát!
Tất cả mọi người, kể cả hắn, đều bị Vu tộc đánh lạc hướng!
Từ đầu đến cuối, Vu tộc không phải muốn dùng linh hồn của Thương Minh Thái tử để nuôi dưỡng cơ thể kia. Mà thực chất, linh hồn của Thương Minh và Xích Du vốn là một!
Muôn vàn kiếp nạn, tất cả đều để luyện hóa, phá hủy ý thức của Thương Minh.
Chỉ khi làm vậy, ý thức của Xích Du mới có thể thức tỉnh, trở thành chủ nhân thực sự của cơ thể đó!
Phạn U chợt nghĩ đến điều gì đó, khẽ thì thầm: “Nghe đồn Thương Minh Thái tử là do Thiên Hậu hoài thai từ khí hỗn độn… Khí hỗn độn? Ha… Quả nhiên là khí hỗn độn!”
Khí hỗn độn là nguyên khí nguyên thủy của vũ trụ, từ thuở khai thiên lập địa, chỉ có Bàn Cổ Đại Thần mới nắm giữ nó.
Nhưng Phạn U lại biết một bí mật—Xích Du mang trong mình tinh huyết của Bàn Cổ Đại Thần, cũng sở hữu khí hỗn độn!
Năm đó Vu tộc diệt vong, Xích Du tử trận. Nhưng vì mang trong mình khí hỗn độn, hắn chưa thể hoàn toàn tiêu vong.
Nếu Vu tộc có thể đưa tinh huyết của hắn cho hoàng tộc nhân gian họ Tiêu thì cũng có thể để linh hồn hắn ẩn nấp trong khí hỗn độn, không một ai hay biết!
Những lời đồn về thân thế của Thương Minh Thái tử lại vô tình chứng thực suy đoán của Phạn U!
“Thương Minh Thái tử không phải nhi tử của Thiên Đế và Thiên Hậu, mà là con của Thiên Hậu và Xích Du!”. Giọng hắn trầm xuống, từng chữ như đinh đóng cột:
“Phụ tàng tử hồn trung! Vu tộc các người đúng là đã giở một chiêu ‘giấu trời qua biển’ quá cao minh!”
(“Phụ tàng tử hồn trung” có nghĩa linh hồn của người cha tồn tại hoặc ẩn giấu bên trong linh hồn của người con)
Bình luận cho "Chương 223"
BÌNH LUẬN