- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 232 - Đắc ý! Ta mới là người được tiểu Quận chúa yêu thích nhất!
Đầu óc Bách Tuế trống rỗng, chỉ còn lại tiếng ù ù vang vọng. Hắn nhìn chằm chằm Thanh Vũ, câu nói cuối cùng của nàng cứ lặp đi lặp lại trong đầu, từng chữ hắn đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau, hắn lại chẳng thể nào lĩnh hội được ý nghĩa của nó.
Là như hắn nghĩ sao?
Là đúng như hắn hiểu sao?
“Ta… hu hu… người… người hu hu người là…”
Nước mắt trào ra như vỡ đê, Bách Tuế khóc không thành tiếng, nghẹn ngào đến mức chẳng nói nổi câu hoàn chỉnh.
Thanh Vũ vừa đau đầu vừa bất đắc dĩ nhìn cái bánh bao mít ướt trước mặt:
“Ta có dùng nhiều sức lắm đâu, sao ngươi lại khóc nữa rồi?”
“Mà đừng nói chứ, trông ngươi khóc cũng đẹp đấy. Ngươi cứ khóc thêm chút nữa đi, ta gọi mọi người đến xem luôn.”
Bách Tuế bị nàng chọc tức đến mức đột nhiên quên mất khóc, vừa giận vừa tủi:
“Người sao có thể như thế chứ!”
“Chẳng lẽ ngươi muốn ta khóc cùng ngươi?”
“Cái đó… không cần…”
Nói xong, Bách Tuế chợt cảm thấy hơi xấu hổ. Nghĩ lại, đúng là hắn khóc trông chẳng ra làm sao, cũng thật mất mặt.
Hắn nhìn Thanh Vũ không chớp mắt, rồi bỗng nhiên trở nên hoảng hốt.
“Người… người thật sự là…”
Thanh Vũ đột nhiên giơ tay ra hiệu im lặng:
“Ta chưa nói gì cả.”
Bách Tuế lập tức sốt ruột, sao đột nhiên lại không thừa nhận nữa?
Chẳng lẽ thật sự chỉ là lừa hắn thôi?
Thanh Vũ thấy hắn gấp đến mức đỏ cả mặt, liền giơ tay búng một cái vào trán hắn:
“Đồ nhóc con.”
Cái cách gọi quen thuộc đó khiến lòng Bách Tuế bỗng chốc ổn định lại.
Ngay sau đó, Thanh Vũ nói một câu đầy kỳ lạ:
“Không có gì phải sợ cả.”
—— Không có gì phải sợ cả!
Trong khoảnh khắc, tầm mắt Bách Tuế lại trở nên nhòe nhoẹt. Hắn nhớ rõ câu nói này, vĩnh viễn không thể quên được!
Năm đó, khi tiểu Quận chúa dẫn hắn chạy khỏi cái hố của bọn buôn người, trước khi quay lại đánh lạc hướng bọn chúng, nàng đã nói với hắn câu này.
Là nàng!
Nàng chính là tiểu Quận chúa!!
Cho dù Thanh Vũ không nói thẳng ra nhưng những lời này, hành động và thái độ của nàng, tất cả đều ngầm thừa nhận thân phận của mình.
Bách Tuế cuối cùng cũng có thể đặt trái tim xuống, nhưng ngay sau đó là một niềm vui sướng tột độ xen lẫn tủi thân.
Hắn đột nhiên lùi lại một bước rồi quỳ phịch xuống trước mặt Thanh Vũ.
Cộp! Cộp! Cộp!
Đầu hắn dập mạnh xuống nền đá.
Chưa kịp dập tiếp, một luồng sức mạnh vô hình đã kéo hắn lên.
“Ngươi tính đập mình thành đứa ngốc hả?”
Thanh Vũ thật sự không biết phải làm sao với tiểu tử này. Đánh thì sợ đánh nó thành ngốc, không đánh thì thấy hắn khóc lóc quá mức chân thành làm nàng cũng hơi nao lòng.
Bách Tuế mắt đỏ hoe, nếu không bị Thanh Vũ khống chế chắc chắn hắn đã tự vả mình mấy cái rồi.
“Ta đúng là một tên ngu, một con heo đần! Ta lại không nhận ra người…”
“Ta… ta trước đây còn vô lễ với người nữa! Ta đáng chết! Đáng bị đánh!”
Giờ thì Bách Tuế chỉ muốn tự tát chết mình.
Hồi trước, thái độ của hắn đối với Thanh Vũ… cả Yểm vương phủ có ai nhìn mà không nói hắn mạng lớn chứ?
Ai cũng biết Thanh Vũ không phải người có thể dễ dàng bị khinh thường. Một khi chọc giận nàng, nàng có thể đào cả tổ tiên mười tám đời nhà ngươi lên, khiến bọn họ dưới hoàng tuyền cũng không yên thân.
Vậy mà nàng lại dung túng cho hắn, không bao giờ tính toán những lần hắn thiếu lễ độ.
Ngay cả Tư Đồ Kính, Hồng tỷ, Lục tỷ đều nhiều lần cảnh cáo hắn, nhưng chính bọn họ cũng thắc mắc tại sao.
Bản thân Bách Tuế cũng từng thắc mắc nhưng lại chưa từng nghĩ sâu.
Giờ thì hắn cảm thấy mình đúng là con heo ngu ngốc!
Nàng đối xử đặc biệt với hắn… là bởi vì nàng chính là tiểu Quận chúa!
Là người đã cứu hắn khỏi nước sôi lửa bỏng, là người đã ban cho hắn ân tình tái sinh!
Thanh Vũ thấy hắn bày ra bộ dạng đáng thương của một chú chó nhỏ, thật sự sợ hắn lại khóc tiếp, vội vàng mở gói giấy dầu trong tay hắn ra, nhón lấy một miếng bánh đường giòn nhét vào miệng hắn.
“Ngon không?”
“Ưm!” Bách Tuế hai má phồng lên căng tròn, mạnh mẽ gật đầu.
“Ngon thì ăn hết đi, ăn xong không được khóc nữa.”
“Thuộc hạ… thuộc hạ sẽ không khóc nữa!”
Bách Tuế vội vàng dùng tay áo lau mặt rồi há miệng ăn từng miếng lớn bánh đường giòn. Hắn vừa ăn vừa nhìn Thanh Vũ cười ngây ngô, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt, trông vừa tội nghiệp vừa đáng yêu, lại hơi ngốc nghếch.
Sợ hắn bị nghẹn chết, Thanh Vũ bỗng biến ra một túi nước đưa cho hắn.
Bách Tuế nhanh chóng ngửa cổ uống, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Nước này ngọt quá!”
Hắn vừa ăn bánh đường giòn, vậy mà nước trong túi da này còn ngọt hơn cả bánh. Nhưng vị ngọt đó rất lạ, không giống mạch nha hay mật ong, cũng không giống kiểu vị ngọt chỉ đơn thuần xuất hiện trên đầu lưỡi.
Thanh Vũ không nói cho hắn biết đây là nước Thương Hải, bên trong chứa linh khí của trời đất.
Đặt vào thế gian phàm tục mà nói, thứ này có thể sánh ngang với nước trường sinh, người phàm uống vào có thể thanh lọc kinh mạch, xương tủy.
“Ngọt cái gì mà ngọt, mau về viện đi!” Nàng vẫn mang vẻ hung dữ như cũ, “Tiệc khao thưởng hôm nay là do ta bỏ bạc ra đấy. Không về ăn thì đám người kia sẽ không chừa phần cho ngươi đâu!”
Vừa nghe thấy vậy Bách Tuế lập tức hốt hoảng.
Tiểu Quận chúa bỏ tiền ra mời ăn, sao hắn có thể bỏ lỡ được chứ!
Hắn liền quay người định chạy đi, nhưng đột nhiên khựng lại, giận dỗi nói: “Sao có thể để người trả tiền! Vương gia quá đáng quá rồi!”
Thanh Vũ cố nhịn cười.
Ồ~ quay sang đứng về phía nàng nhanh thế sao?
Bách Tuế đối diện với ánh mắt trêu chọc của nàng, mặt nóng bừng lên. Chợt nghĩ đến điều gì đó hắn chớp mắt, thần sắc kỳ lạ:
“Vương gia… chẳng lẽ vẫn chưa biết thân phận thật của người?”
Thanh Vũ nghiêng đầu suy nghĩ.
Nàng cảm thấy Tiêu Trầm Nghiên chắc chắn đã từng nghi ngờ, dù sao hắn cũng đã thăm dò vài lần, chỉ là mỗi lần đều bị nàng khéo léo né tránh.
Không đợi nàng trả lời, Bách Tuế đã tự mình kết luận:
“Nhất định là chưa biết! Chắc chắn ngài ấy cũng tin kẻ giả mạo đó là thật, nếu không thì thế thân sẽ không nói vậy.”
“Ờ thì…” Thanh Vũ chớp mắt.
Chuyện này e rằng có chút hiểu lầm rồi.
Vương gia nhà ngươi thật ra biết rõ kẻ kia là hàng giả đấy.
Còn về việc tại sao Tiêu Trầm Nghiên không nói với Bách Tuế rằng đó là kẻ giả mạo thì Thanh Vũ đại khái có thể đoán được.
Có lẽ là vì trong cả Yểm vương phủ, ngoài Bách Tuế ra, chẳng ai thể hiện tình cảm mãnh liệt với “Vân Thanh Vũ” như hắn cả.
Chân thành, chính là vũ khí lợi hại nhất.
Với màn “thương tâm tuyệt vọng” của Bách Tuế hôm nay, ai nhìn mà chẳng nghĩ hắn thực sự tin kẻ giả mạo đó là tiểu Quận chúa thật chứ?
“Không được! Thuộc hạ phải nhắc nhở Vương gia!”
“Không cần!” Thanh Vũ túm lấy cổ áo sau của hắn. Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Bách Tuế, nàng ho nhẹ một tiếng rồi nói:
“Ngươi không tin vào đôi mắt của Vương gia nhà ngươi thì cũng nên tin vào cái đầu của hắn chứ. Chỉ cần gặp kẻ đó, hắn có thể không phân biệt được thật giả sao?”
Bách Tuế suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Cũng đúng.”
Đầu óc Vương gia còn nhạy bén hơn hắn nhiều.
Đột nhiên, ánh mắt thiếu niên thống lĩnh sáng bừng lên: “Hồng tỷ, Lục tỷ có biết không?”
Thanh Vũ lắc đầu.
Thân phận thật sự của nàng, Hồng Du và Lục Kiều vẫn chưa biết.
Nhưng chuyện về kẻ giả mạo thì hai người họ đã biết rồi.
Chủ yếu là vì hai người kia ngày nào cũng ở bên Thanh Vũ, vì kẻ giả mạo mà khóc lóc khiến nàng nhìn mà không chịu nổi, dứt khoát nói toạc ra.
Lúc biết đó là kẻ giả mạo, ngay cả Hồng Du – người có tính tình điềm tĩnh nhất cũng phải thốt ra một câu chửi thề.
Ánh mắt Bách Tuế sáng rực lên.
Thanh Vũ lại cảm thấy trước mắt như hoa lên, nhìn thế nào cũng thấy tiểu tử này như thể mọc ra một cái đuôi, cái đuôi còn vẫy qua vẫy lại như chong chóng gió.
Trên mặt hắn viết rõ hai chữ “ĐẮC Ý”!
Cả Yểm vương phủ, từ Vương gia đến Hồng Du, Lục Kiều, không ai biết được thân phận thật của tiểu Quận chúa.
Chỉ có mình hắn biết!
Hắn, Bách Tuế, chính là người được tiểu Quận chúa yêu thích nhất!
Một lát sau.
Thanh Vũ nhìn thiếu niên xắn tay áo lao vào viện tranh ăn với đám người, động tác nhanh nhẹn như khỉ leo cây, nhảy tới nhảy lui.
Nàng gãi gãi đầu, giải trừ cấm ngôn chú của Bút phán quan, thắc mắc nói:
“Sao ta có cảm giác, sau khi biết sự thật, tiểu tử này như có thêm sức trâu vậy nhỉ?”
Bút phán quan: “Có phải sức trâu hay không thì ta không biết, nhưng mà… hình như nó càng đáng bị đánh hơn rồi đấy.”
Cái dáng vẻ đắc ý đó, thực sự là quá đắc ý mà!
Bình luận cho "Chương 232"
BÌNH LUẬN