- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 272 - Thời gian thoáng qua, Hoàng trưởng tôn, Thiếu tướng quân, Tiểu công gia
Tiêu Trầm Nghiên đẩy cửa bước vào phòng.
Hai người ngồi trong phòng đồng loạt nhìn về phía hắn.
Thời gian dường như chậm lại vào khoảnh khắc này.
Tựa như trở về thời niên thiếu.
Hắn vẫn là vị Hoàng trưởng tôn phong lưu tuấn tú.
Vân Tranh vẫn là vị Thiếu tướng quân chí khí ngút trời.
Tạ Sơ vẫn là Tiểu công gia cao quý, trầm ổn.
Vân Tranh nhìn Tiêu Trầm Nghiên, nhếch môi cười để lộ hai chiếc răng nanh, hai lúm đồng tiền bên má càng rõ ràng, vẫn phong thái hào sảng, tuấn dật như xưa.
“A Nghiên!”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn hắn, nhìn rất lâu, rồi cũng chậm rãi nở nụ cười.
“A Tranh.”
Xiềng xích trên người Vân Tranh đã được tháo bỏ, hắn sải bước về phía Tiêu Trầm Nghiên, dang tay ôm chặt, mạnh mẽ vỗ lên lưng hắn.
“Huynh đệ tốt, ngươi chịu khổ rồi.”
Tiêu Trầm Nghiên nghe vậy, không nhịn được bật cười.
Một người đã chết rồi còn bị biến thành con rối lại đi an ủi hắn, một kẻ đang sống sờ sờ, thật đúng là có phần kỳ quặc.
Tiêu Trầm Nghiên nhìn về phía Tạ Sơ.
Tạ Sơ khoanh tay trong tay áo, sắc mặt mang theo chút bất đắc dĩ.
Dưới tình cảnh này mà vẫn có tâm tình an ủi người khác, quả thật chỉ có thiếu niên Vân Tranh mới làm ra được.
“Sao không nói gì vậy?” Vân Tranh buông hắn ra, nhìn trái ngó phải, tặc lưỡi lắc đầu:
“Quả nhiên giống như A Sơ nói, ngươi xem bộ dạng ngươi bây giờ kìa, Bắc Cảnh gió tuyết lớn, đem ngươi đông thành tượng băng rồi, sắc mặt lại khó coi như vậy, ta thiếu nợ ngươi chắc?”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn hắn cười cợt vô tư, chậm rãi nói:
“Sắp bước vào tuổi ba mươi rồi, so với ngươi, người còn chưa đến tuổi đội mũ cột tóc, đương nhiên phải trầm ổn hơn chút.”
(“Đội mũ cột tóc”: Chỉ nam tử tròn hai mươi tuổi, thời điểm tổ chức lễ trưởng thành và đổi kiểu tóc, đội mũ.)
Ký ức và tính cách của Vân Tranh bây giờ vẫn dừng lại ở thời thiếu niên, đúng thật là chưa đến tuổi đội mũ.
“Chậc, ngươi thế này thật khiến người ta khó ưa, nghe nói ngươi thành thân rồi? Đệ muội làm sao chịu nổi khuôn mặt lạnh lùng này của ngươi?”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn Tạ Sơ một cái, hai ánh mắt giao nhau, Tiêu Trầm Nghiên lập tức hiểu rõ.
“Không sao, nàng đối với ta tình sâu nghĩa nặng, nàng yêu ta đến mức không thể tự kiềm chế.”
Vân Tranh nhíu mày, nheo mắt.
Ngay cả Tạ Sơ cũng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy hàm ý sâu xa.
Tiêu Trầm Nghiên mặt không đổi sắc: “Ta cũng vậy, đối với nàng như thế.”
“Đủ rồi, đủ rồi.” Vân Tranh bĩu môi, trêu ghẹo: “Ngươi bây giờ thay đổi đến mức ta sắp không nhận ra nữa rồi, ngươi còn là Tiêu Trầm Nghiên năm xưa từng thề rằng thiên hạ chưa thái bình thì quyết không lấy thê tử sao?”
“Con người luôn thay đổi.”
Vân Tranh bỗng trầm mặc, sau đó nghiêng đầu cười nhạt: “Phải, đều đã thay đổi.”
Tựa như một giấc mộng dài bỗng dưng tỉnh giấc, tất cả những gì hắn từng biết đều đã sụp đổ.
Hắn như bị thời gian bỏ lại phía sau.
Phủ Trấn Quốc Hầu không còn nữa, phụ mẫu không còn, mười vạn binh lính cùng nhau xông pha chiến trận cũng đã không còn.
Người thân, bằng hữu, chiến hữu, người thì chết, người thì đổi thay.
Chỉ còn hắn vẫn dừng lại ở khoảng thời gian xa xưa đó.
“Ta nghe nói mình còn có một muội muội.” Vân Tranh chợt nói: “Nhưng tại sao ta lại không nhớ nàng?”
Tiêu Trầm Nghiên hạ mắt: “Không nhớ cũng không phải chuyện xấu.”
“Nhưng ta muốn tìm nàng.” Vân Tranh cười, gõ nhẹ lên đầu mình: “Thật ra lúc ta tỉnh lại liền cảm thấy mình đã quên mất một chuyện rất quan trọng, trước đó A Sơ nhắc ta còn có một muội muội, ta như bừng tỉnh.”
“Ta cảm thấy nhất định phải tìm được nàng.”
“Nói ra cũng lạ.”
“Rõ ràng trước mắt có vô số mối thù sâu như biển máu, nhưng ta lại có cảm giác như đang nghe về cuộc đời của một người khác.”
“Ta cứ có cảm giác phụ mẫu còn sống, mười vạn binh lính Bắc Vân quân cũng vẫn còn…”
“Ngược lại chính vị muội muội mà ta đã quên này, lại khiến ta có cảm giác nhất định phải tìm ra nàng.”
Vân Tranh hơi thất thần: “Tựa như tìm thấy nàng ta mới có ý nghĩa tồn tại.”
Anh mắt Tiêu Trầm Nghiên khẽ động, ngón tay siết chặt một chút, hắn nhìn Vân Tranh, giọng điềm nhiên:
“Không vội, từ từ tìm là được, trước tiên ngươi hãy dưỡng sức, còn có chuyện quan trọng hơn đang chờ ngươi làm.”
Ánh mắt Vân Tranh lộ vẻ nghi hoặc.
“Cái chết của phụ vương ta, nỗi oan khuất của phủ Trấn Quốc Hầu, còn có mười vạn binh lính chiến tử, bọn họ không thể bị chôn vùi một cách qua loa.”
“Oan có đầu, nợ có chủ.”
“Có thù phải báo.”
“Giang sơn có sâu mọt, tất phải trừ.”
Ngoại ô cách kinh thành năm mươi dặm
Ba đạo quân của các phiên vương đang tập kết tại đây.
Lão Hoàng đế có chín Hoàng tử, trưởng tử – tiên Thái tử đã mất, tam Hoàng tử bị phế, sau khi bị giam vào ngục không lâu cũng qua đời.
Ngoại trừ Huệ vương và thất vương còn đang ở Nam Lĩnh, năm vị phiên vương còn lại đều đang kéo quân tiến về kinh thành.
Hiện tại, ba vị phiên vương đã tập kết tại ngoại ô kinh thành lần lượt là nhị Hoàng tử – Vĩnh vương, ngũ Hoàng tử – Thành vương, và bát Hoàng tử – Định vương.
Lều trại tạm thời được dựng lên, sắc mặt Vĩnh vương luôn âm trầm, thuở nhỏ từng bị ngựa hoảng đá gãy một chân, từ đó đi lại tập tễnh, sớm mất đi tư cách tranh đoạt hoàng vị, tính cách cũng trở nên cay nghiệt.
Gia tộc bên ngoại của Thành vương và Định vương xuất thân không cao, cũng sớm bị đưa đi trấn thủ nơi phong địa.
Nhưng trong mười năm qua, triều đình Đại Ung rung chuyển thế nào ba người họ há lại không rõ?
Hiện nay triều đình đã loạn đến mức không còn ra hình dạng gì nữa, Yểm vương và Huệ vương nắm giữ cung cấm, nghe nói lão Hoàng đế cũng chẳng còn sống được bao lâu, chính là cơ hội tốt để ba người bọn họ nhân thế mà trỗi dậy.
Vĩnh Vương lạnh lùng nói: “Lão lục và lão cửu vẫn chưa đến sao?”
Thành Vương cười tủm tỉm: “Phong địa của lục đệ và cửu đệ tận Tây Bắc, muốn đến đây e là còn phải mất một thời gian. Hơn nữa bọn họ có đến hay không thì có gì khác biệt đâu.”
“Ngai vàng chỉ có một, nhị ca còn muốn gọi thêm nhiều người đến tranh đoạt sao?”
Vĩnh Vương hừ lạnh: “Ngũ đệ cẩn thận lời nói! Lần này chúng ta là thanh trừng quan lại tham nhũng trong triều, người kế thừa hoàng vị tất nhiên phải theo quy củ tổ tông.”
Thành Vương không phản bác, chỉ khẽ nhếch môi đầy trào phúng.
Định Vương nãy giờ vẫn không lên tiếng, sắc mặt cũng lộ rõ vẻ chế nhạo.
Quy củ tổ tông? Nếu thật sự theo quy củ vậy thì phải lập trưởng tử chính thống, mà hiện tại hoàng thất không còn trưởng tử. Xét về thứ tự, chỉ có Vĩnh Vương – người xếp thứ hai – là phù hợp nhất.
Nhưng Vĩnh Vương lại là một kẻ tàn phế, lão Hoàng đế chắc chắn sẽ không để hắn kế vị.
Ba người bọn họ bây giờ đang là liên minh, một số chuyện đều tự hiểu trong lòng, không cần thiết phải vạch trần.
Bỗng nhiên Định Vương lên tiếng: “Mật thám ta cài trong kinh thành trước đó đã truyền tin, nói rằng sau khi Huệ vương hồi kinh, bên cạnh hắn dường như xuất hiện mấy kẻ dị nhân, có bản lĩnh không tầm thường.”
“Lần này binh lực của chúng ta gấp nhiều lần bọn họ, nhưng nếu Huệ vương nhờ vào sức mạnh của dị nhân, vậy chúng ta phải đối phó thế nào đây?”
Vĩnh Vương cười khẩy: “Bát đệ lúc này mới nói chẳng phải quá muộn rồi sao? Nếu ngươi đã sớm biết chẳng lẽ không có chuẩn bị gì?”
Định Vương cũng không giấu diếm: “Ta không ngại để hai vị ca ca biết. Định Châu ta gần biển, tiểu đệ may mắn quen được một vị Hải Thượng tiên nhân. Lần này tiến kinh vị tiên nhân ấy cũng cùng đến.”
Vĩnh Vương và Thành Vương đồng loạt nhìn về phía hắn, ánh mắt ngưng trọng.
Định Vương thong thả nói tiếp: “Tiên nhân đã từng bói mệnh cho ta, nói rằng trong ta có khí chất nhân long.”
Vĩnh Vương và Thành Vương cười lạnh trong lòng.
Vĩnh Vương nói: “Vậy thì khéo thật, bản vương cũng mời được một vị tiên sư, người đến từ Bồng Lai tiên đảo trong truyền thuyết, có thể rắc đậu hóa binh, cam tâm phò trợ bản vương định quốc an bang.”
Hai người nhìn nhau rồi đồng loạt quay sang Thành Vương.
Thành Vương cười: “Nhị ca và bát đệ nhìn ta làm gì? Ta nào có vận may gặp được tiên nhân chiếu cố. May thay bản vương tướng mạo phong lưu, không lâu trước có được một hiền thê, nàng tinh thông thú ngữ, có thể sai khiến bách thú mà thôi.”
Ba người đều đã phô trương thế lực, ai nấy đều có chuẩn bị.
Bên ngoài cửa lều, ba vị tiên nhân mà họ mời đến đang âm thầm đánh giá lẫn nhau.
Hải Thượng Tiên nhân khoác áo bào xanh lục, lưng còng đầu hói, nhưng lại có chòm râu dài chạm đất.
Bồng Lai tiên sư tóc trắng da hồng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, bên hông quấn một sợi mây xanh trĩu nặng những quả đậu.
Bên cạnh là một nữ tử trẻ trung xinh đẹp, nhưng khi nàng cười lại lộ ra nét giảo hoạt. Nàng mặc trên người một bộ da chồn vàng, không ngừng bật ra những tiếng cười khanh khách.
Ba ‘người’ liếc nhìn nhau, đồng loạt cười nhạo trong lòng, chẳng ai xem trọng ai.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh quét qua.
Đại quân phiên vương vốn đang tập kết nghiêm trang, trong chớp mắt như lúa bị lưỡi hái cắt ngang, tất cả binh lính đồng loạt ngã xuống, ngất xỉu.
Ba tên yêu quái đồng loạt biến sắc.
Sương mù dày đặc không một tiếng động bao phủ.
“Chuyện gì vậy?”
Ba Vương gia bước ra khỏi lều, kinh hãi nhìn quanh, chỉ thấy một mảnh mịt mờ.
Ba yêu quái lập tức đứng chắn trước chủ nhân của mình.
Hải Thượng Tiên nhân trấn an Định Vương: “Vương gia chớ lo, chỉ là trò vặt vãnh mà thôi. Lão phu sẽ gọi phong sư đến thổi tan màn sương này.”
(“Phong sư” là người có khả năng điều khiển gió)
Bồng Lai tiên sư cười nhạt: “Chỉ là múa rìu qua mắt thợ! Bản tiên sư chỉ cần một câu khẩu quyết là có thể khiến lũ giấu đầu lòi đuôi này chết không có chỗ chôn!”
Nữ tử áo chồn vàng cười duyên, ôm lấy cánh tay Thành Vương: “Vương gia, thiếp thân bản lĩnh chẳng lớn, chỉ có thể triệu hồi bách thú bảo hộ người mà thôi.”
Ba Vương gia đều lộ vẻ đắc ý. Đột nhiên Vĩnh Vương nhìn chằm chằm về phía trước: “Người kia là ai?”
Một bóng người thấp thoáng giữa màn sương, dường như là một nữ tử.
Thành Vương véo eo nữ tử áo chồn vàng: “Xem ra cũng là một nữ yêu tinh đây.”
Nữ tử kia liếc mắt lườm Thành Vương: “Vương gia thật hư, không sợ đó là nữ quỷ ăn thịt người sao?”
Vĩnh Vương và Định Vương chẳng có tâm tư đùa giỡn như hắn.
Bồng Lai tiên sư và Hải Thượng tiên nhân cũng đồng loạt ném ánh mắt khinh thường về phía nữ tử áo chồn vàng, sau đó lại quay sang nhìn nhau, ánh mắt bỗng chốc tràn đầy ý định chiến đấu.
Ngay khi hai người sắp ra tay—
“Khoan đã, hình như còn có người khác…”
Ba Vương gia tập trung nhìn kỹ, chỉ thấy phía sau nữ tử trong màn sương lại xuất hiện thêm nhiều bóng người.
Một người, hai người, ba người…
Đông nghịt như một đội quân không đếm xuể.
Hải Thượng tiên nhân không nhịn được, hừ lạnh: “Giả thần giả quỷ!”
Lão đột nhiên đứng thẳng, mở miệng thổi mạnh một hơi.
Luồng khí hóa thành cuồng phong, xông thẳng vào sương mù—
Rồi… không có rồi.
Ba Vương gia: Hả???
Hải Thượng tiên nhân: “Chuyện này không thể nào!”
Đúng lúc đó, một giọng nữ âm hiểm vang lên từ trong sương.
“Chó không muốn sống nữa à, dám đánh rắm trên đường Âm Dương?!”
Từng sợi xích đen lao ra từ màn sương quất thẳng vào Hải Thượng tiên nhân.
Một tiếng thét thảm thiết vang lên, lão bị đánh ngã chổng vó, cái lưng gù cắm xuống đất như mũi khoan.
Bóng người trong sương cuối cùng cũng hiện rõ.
Đi đầu là một nữ tử áo đỏ, dung mạo tuyệt mỹ nhưng yêu dị, tay xách một ngọn đèn xanh…
“Ồ, đêm nay có thịt ăn rồi.”
Bình luận cho "Chương 272"
BÌNH LUẬN