- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 280 - Chấn động! Yểm vương từng ngủ chung với hồ ly tinh
Phịch.
Tam Đậu tiên sư quỳ xuống.
Hu hu, Đậu Đậu hiểu rồi, Đậu Đậu vô cùng chấn động, vị nương nương trước mặt này không làm Đế Cơ địa phủ, chạy đến nhân gian làm cái gì mà Yểm vương phi chứ?
Yểm vương kia rốt cuộc có gì ghê gớm mà có thể làm cho Đế Cơ địa phủ cũng phải mê mẩn thế?
Đúng lúc này, Hoàng Tiên Nữ trở về, và cùng về với nàng ta còn có hai con rùa.
Hải thượng tiên nhân… lão rùa đen đã trở thành đệ đệ của tiểu Huyền Quy, cùng là rùa, lão rùa đen chỉ trông già hơn, nhưng nói về tuổi tác và huyết mạch, thật sự không bằng tiểu Huyền Quy.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy tiểu Huyền Quy, lão rùa đen đã quỳ phục.
“Đại nhân, ngài phải làm chủ cho ta đại nhân~” Hoàng Tiên Nữ khóc lóc ẳng ẳng, phịch một cái quỳ bên chân Thanh Vũ.
Thanh Vũ đảo mắt: “Cả đêm rồi chưa xong chuyện hả?”
Hoàng Tiên Nữ ủy khuất: “Đại nhân à, tiểu nữ về nhà triệu tập bọn con cái để phục vụ cho đại nhân, ai ngờ lũ hồ ly chết tiệt trên núi đã thừa lúc tiểu nữ không có ở đây, đánh lũ con cái của tiểu nữ đến tàn phế!”
Thanh Vũ: “Ngươi đánh trả lại đi.”
Hoàng Tiên Nữ nghẹn họng: “Đánh… đánh không lại…”
Thanh Vũ: “Ta đâu phải mẫu thân ngươi.”
“Nhưng tiểu nữ là con sói trung thành của ngài mà~”
Thanh Vũ cười khẩy, liếc nhìn tiểu Huyền Quy: “Ngươi không phải đã đi theo sao?”
Tiểu Huyền Quy gãi đầu: “Đi thì có đi, nhưng con hồ ly cầm đầu bên đó hơi khó đối phó ạ.”
“Ngươi cũng đánh không lại?” Thanh Vũ ngạc nhiên.
Tiểu Huyền Quy lắc đầu: “Đánh thì chắc chắn đánh được, con hồ ly đó mới chỉ có bốn đuôi thôi, nhưng mà khí tức trên người nó kỳ lạ lắm.” Tiểu Huyền Quy dừng lại một chút, ngây thơ nói:
“Trên người con hồ ly đó có khí tức của Vương gia ca ca, ta đã hỏi nó và Vương gia ca ca có quan hệ gì, biểu cảm của nó lúc đó cực kỳ kỳ lạ.”
Thanh Vũ nhướng mày, Dạ Du phấn khích, Hoàng Phong kêu lên “Ồ hô~”
Ba con quỷ đồng thanh: “Kỳ lạ thế nào?”
Tiểu Huyền Quy: “Ta bắt chước nó nhé.”
Tiểu gia hỏa ho một tiếng, giật xuống một túm lông xanh, quấn quanh má, hai mắt chớp loạn như co giật, hai vai lắc lư trước sau, mông vặn vẹo tại chỗ, động tác như thể có trăm con giòi bò quanh người. Nó nhón một chân lên, giọng the thé, õng ẹo:
“Ghét quá~ người ta là hồ ly của Yểm vương điện hạ mà~”
Vèo——
Tất cả những kẻ không phải người có mặt đều nhìn về phía Thanh Vũ.
Thanh Vũ cười, vừa cười vừa gật đầu: “Thú vị, thật thú vị quá.”
Khi xưa nàng còn cảm thán Tiêu Trầm Nghiên đã gần ba mươi tuổi, bên cạnh lại không có lấy một nha hoàn thông phòng.
Hóa ra nam nhân này ở Bắc Cảnh không phải không có đào hoa thối, mà là đào hoa thối cũng không phải là người à?
Cũng tốt, tốt lắm.
Không hổ danh là ngươi, Tiêu nghiên mực, thích mùi không phải người phải không?
Xa tận kinh thành, Yểm vương điện hạ đang bận rộn bố trí kế hoạch rời kinh bỗng nhiên thấy sống lưng lạnh buốt.
Tiêu Trầm Nghiên nhíu mày.
Ảo giác sao? Ác ý quen thuộc và độc địa này từ đâu ra?
…
Bên núi Lạc Nguyệt.
Không cần Thanh Vũ mở miệng, Dạ Du đã tình nguyện đi bắt con tiểu tam hồ ly dám “có quan hệ” với Tiêu Trầm Nghiên.
Tâm địa hiểm ác thích xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, hiện rõ trên mặt hắn.
Thanh Vũ cũng không giận, để mặc hắn đi bắt hồ ly.
Nàng chờ đợi như đang xem trò cười, không có cái gọi là ghen tuông, ngược lại cảm thấy chuyện này khá là buồn cười.
Ngược lại, mấy người Mông Chấn thì phẫn nộ vô cùng.
“Yêu tinh phương nào dám bôi nhọ danh tiếng của Yểm vương điện hạ!”
“Yểm vương điện hạ xưa nay không gần nữ sắc, sao có thể bị nữ yêu mê hoặc?”
“Chắc chắn là con hồ ly hạ tiện kia thèm khát thân thể điện hạ, muốn hút dương khí của ngài!”
“Đúng đúng đúng, ta nghe nói Yểm vương điện hạ và Vương phi tình thâm ý trọng, sao có thể để thứ yêu nghiệt này làm bẩn danh tiếng của điện hạ được? Nếu để Vương phi nghe được chuyện này, chẳng phải đại sự rồi sao?”
Hoàng Phong: Ồ hố, thật ra là đã nghe được rồi.
Chỉ chốc lát sau, Dạ Du trở lại, trên tay còn xách một con hồ ly xù lông.
Con hồ ly kia lông lá bóng mượt, màu sắc lại hiếm thấy – một màu tím nhạt mê hoặc. Nhưng lúc này, bốn cái đuôi thì có ba cái rũ xuống như bị gãy, chỉ còn lại một cái đang bị Dạ Du siết chặt trong tay.
Hồ ly nằm im thin thít, trông cứ như đã chết rồi.
Hoàng Tiên Nữ nhìn thấy cảnh này thì hả hê ra mặt: “Chết rồi à? Lần này đá trúng tấm sắt rồi nhé!”
Dạ Du vung tay quăng con hồ ly xuống tuyết.
Hồ ly tím vẫn không nhúc nhích.
Thanh Vũ cười nhạt: “Đã thích giả chết như vậy thì nướng lên ăn vậy.”
Trong nháy mắt, hồ ly bật dậy, “phịch” một tiếng hóa thành một mỹ nhân yêu kiều trong bộ y phục tím lộng lẫy. Đôi mắt hồ ly đẫm lệ khiến ai nhìn cũng thấy mềm lòng.
Mở miệng ra, giọng nói còn yêu kiều hơn cả nhan sắc, tựa như có thể rót mật vào tận xương tủy người nghe.
“Đại nhân tha mạng! Thiếp thân không biết mấy vị đại nhân giá lâm, mạo phạm rồi, xin hãy tha cho thiếp thân một con đường sống.”
Hoàng Tiên Nữ cười khanh khách: “Con hồ ly chết tiệt, lúc trước không phải rất kiêu ngạo sao? Giờ lại khóc lóc cầu xin ai thế?”
Ánh mắt hồ ly tím lóe lên hung dữ, hung hăng lườm Hoàng Tiên Nữ một cái.
Từ lúc nhìn thấy con hồ ly này, sắc mặt Thanh Vũ đã trở nên kỳ quái vô cùng: “Ngươi nói, ngươi và Yểm Vương có tư tình?”
Hồ ly tím xấu hổ cúi đầu, dịu dàng đáp: “Thiếp thân nào dám nói vậy. Yểm vương điện hạ anh minh thần võ, là rồng phượng trong loài người, nào phải kẻ hèn mọn như thiếp thân có thể trèo cao.”
Hoàng Phong: “Con hồ ly này mỗi câu đều gọi ‘thiếp thân’, nghe sao mà rẻ rúng thế.”
Dạ Du nghiêng mắt nhìn: “Vậy chứ ngươi mở miệng câu nào cũng ‘nô gia’ thì sao?”
Thanh Vũ không để ý đến đám người kia, chỉ nhàn nhạt cười: “Vậy tức là ngươi đang cáo mượn oai hùm?”
Hồ ly tím cẩn thận liếc nhìn Thanh Vũ, ưỡn thẳng lưng, tự tin đáp:
“Thiếp thân cũng không phải ăn nói hàm hồ. Đại nhân thần thông quảng đại, hẳn cũng nhìn ra được, núi Lạc Nguyệt này có đại khí vận che chở.”
“Mà nguồn cội của đại khí vận này chính là Yểm vương điện hạ. Tất cả tinh quái trong núi Lạc Nguyệt đều được hưởng phúc từ ngài, ai nấy đều mang lòng cảm kích.”
“Thiếp thân may mắn, từng được Yểm vương điện hạ cứu giúp, kết nên duyên trần với ngài.”
Vừa nói gò má hồ ly tím ửng đỏ, trong mắt tràn đầy ngọt ngào như nhớ lại những tháng ngày đẹp đẽ.
“Năm năm trước, thiếp thân hóa hình thất bại, số mệnh gần tận. Nhưng thiếp thân không cam tâm bỏ mạng, bèn mạo hiểm chạy đến Bắc Dã thành, muốn tìm một tia đại khí vận để tranh đoạt một đường sống.”
“Thiếp thân may mắn gặp được Yểm vương điện hạ. Ngài không chê bỏ, mang thiếp thân về quân doanh. Khi đó thiếp thân cùng ngài cùng ăn cùng ngủ, cùng chung chăn gối.”
“Nhờ hấp thụ đại khí vận của điện hạ, thiếp thân thoát khỏi nguy hiểm, không chỉ hóa hình thành công mà còn đột phá thành Tứ Vĩ Linh Hồ.”
Nghe xong, biểu cảm của mọi người đều khác nhau.
Mông Chấn và những người khác tức giận đến cực điểm:
“Ngươi ăn nói bừa bãi! Quân luật của hắc giáp vệ nghiêm minh, điện hạ sao có thể đưa nữ… nữ yêu vào quân doanh!”
Hồ ly tím liếc nhìn đám phàm nhân, ưỡn ngực, hừ một tiếng:
“Khi đó thiếp thân vẫn là hồ ly, tất nhiên không phạm quân luật.”
À ừm…
Mông Chấn và đồng đội nhìn nhau cạn lời, nhưng ai nấy mặt đỏ bừng, chỉ có thể mắng:
“Đồ hồ ly gian trá!”
Con yêu nghiệt này rõ ràng là thèm khát thân thể Yểm vương điện hạ! Mà đáng giận hơn, nó còn được như ý!”
Dạ Du và Hoàng Phong len lén quan sát sắc mặt Thanh Vũ.
Hoàng Phong nhỏ giọng: “Không phải chứ, ngay cả chuyện này mà Đế Cơ điện hạ cũng chịu được?”
Theo tính tình của Thanh Vũ, lẽ ra phải lột da con hồ ly này từ lâu mới đúng.
Bỗng, Thanh Vũ lên tiếng: “Ngươi giả giọng cũng hay lắm…”
Mọi người sửng sốt, Hồ ly tím cũng chớp mắt một cái.
Thanh Vũ ném ra một câu gây chấn động:
“…tên nam yêu kia?”
Hồ ly tím lập tức cứng đờ.
Sắc mặt mọi người đại biến.
Hoàng Tiên Nữ khiếp sợ: “Cái gì? Ngươi là giống đực?”
Hồ ly tím điên cuồng lắc đầu, mở miệng cãi lại, nhưng giọng nói đã không còn giữ được nữa:
“Ai bảo ta là đực! Ta là cái!”
Thanh Vũ búng ngón tay một cái, “phịch” một tiếng, hồ ly tím lập tức hóa về nguyên hình, bốn cái xích câu hồn xuất hiện giữa không trung trói chặt bốn chân nó, kéo căng thành hình chữ “人”.
Ba cái đuôi gãy rũ xuống, chỉ còn lại một cái duy nhất che đậy tôn nghiêm của hồ ly.
Thanh Vũ vẫy tay một cái—
“Rắc!”
Cái đuôi còn lại cũng gãy luôn.
Hồ ly gào lên một tiếng thảm thiết, nước mắt ròng ròng.
Cùng với đuôi rơi xuống, tôn nghiêm của một nam yêu cũng không còn gì che đậy, bị dẫm nát không thương tiếc.
“Ah~~” Hồ ly bi thương gào khóc.
Mông Chấn và đồng bọn: “Cái… cái… cái gì?!”
Còn gì gây chấn động hơn việc hồ ly tinh thèm khát Yểm vương điện hạ?
— Chính là con hồ ly đó lại là đực!”
Bình luận cho "Chương 280"
BÌNH LUẬN