- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 288 - Chúng chính là kẻ đã ăn Thanh Vũ ở kiếp trước?!
Cách vương đình một trăm dặm về phía Bắc.
Một trăm binh lính Vu tộc chặn trước, tạo thành một bức tường chắn.
Trước mặt họ, ba “người” đang đứng sừng sững.
Thanh Vũ lắng nghe bốn phương tám hướng, âm thanh chém giết từ vương đình phía sau đã lọt vào tai, xem ra Tiêu Trầm Nghiên đã thuận lợi đến nơi.
Nàng trấn định tinh thần, ánh mắt giễu cợt quét qua đám binh lính Vu tộc chắn đường, khóe môi nhếch lên:
“Cuối cùng cũng không ngồi yên nổi nữa rồi sao?”
Ánh mắt bốn tên đứng đầu như hổ đói nhìn chằm chằm vào Thanh Vũ.
Chúng có hình xăm trên mặt, mỗi người đại diện một chữ “Thiên, Địa, Nhân, Yêu”, chính là bốn đại Ma tướng dưới trướng Vu Chân: Thiên Ma, Địa Ma, Nhân Ma, Yêu Ma.
“A La Sát Thiên!” Thiên Ma cưỡi trên lưng ngựa, giọng mỉa mai: “Lại gặp mặt rồi.”
Yêu Ma bên cạnh đảo mắt quan sát Thanh Vũ từ trên xuống dưới, nuốt nước bọt, cười rộ lên:
“Thân xác Đế Cơ dùng lần này lên trần gian trông có vẻ còn ngon miệng hơn trước kia nữa.”
Sắc mặt Dạ Du và Hoàng Phong lập tức trầm xuống.
Thanh Vũ nhìn chằm chằm vào bốn tên Ma tướng, bỗng bật cười: “Thì ra là các ngươi.”
Giọng nàng không nghe ra vui giận, nhưng ánh mắt lại lạnh thấu xương.
Khi từng lớp chân tướng bị bóc trần, những ký ức mơ hồ về kiếp trước cũng dần trở nên rõ ràng. Nhìn thấy bốn tên này, Thanh Vũ liền nhớ ra khoảnh khắc cuối cùng của kiếp trước.
Nàng chết vào mùa đông. Khi ấy nàng từng cho rằng mình bỏ mạng trong biển lửa chiến loạn, chết dưới nanh vuốt của Hồ tộc.
Mới mười hai tuổi, nàng bị Hồ tộc bắt, lột da chặt khúc, nấu thành thức ăn. Ngay cả khi hồn về địa phủ nàng cũng không thể nhớ nổi diện mạo của những kẻ đã ăn thịt mình.
Nhưng giờ đây, nhìn thấy bốn tên Ma tướng, ký ức đó bỗng trở nên rõ ràng.
Kiếp trước lịch kiếp, chính là bốn tên này đã xé xác nàng nuốt vào bụng!
Dạ Du và Hoàng Phong đương nhiên cũng nhận ra điều đó, từ đó lại nghĩ đến một chuyện khiến người ta căm phẫn hơn.
Mụ già Vu Chân trước đó còn thề thốt rằng cái chết thảm của Thanh Vũ kiếp trước không phải điều ả ta mong muốn.
Nhưng thực tế thì sao? Chính bốn tên Ma tướng dưới trướng ả ta đã ra tay với Thanh Vũ.
Ngay cả khi muốn ngăn nàng lưu lại nhân gian cũng có vô số cách khác, vậy mà chúng lại chọn cách giả dạng Hồ tộc, chặt xác nàng ra nấu ăn.
Còn giữ lại tinh huyết của nàng để Vu Bành tạo ra một kẻ giả mạo.
Cuối cùng, Vu Chân vẫn dám mở miệng nói rằng “chỉ là bất đắc dĩ”.
Thật là một kẻ giả dối và xảo trá!
Thanh Vũ nghĩ đến Phạn U, ánh mắt càng thêm băng giá. Hắn từng đồng ý giúp Vu Chân làm ba việc, nhưng chuyện phong ấn Phong Tư Ngọc Môn rõ ràng không phải quyết định nhất thời.
Có phải ngay từ lúc Vu Chân bội ước, ra tay với nàng, Phạn U đã bắt đầu bày bố cục rồi không?
Nàng thu lại suy nghĩ, ánh mắt trở lại trên bốn tên Ma tướng.
“Kiếp trước ta chỉ là một phàm nhân, nhỏ bé vô lực, các ngươi được một bữa no nê xem như hời cho lũ súc sinh các ngươi.”
Nàng cười, đầu ngón tay khẽ động, Bút phán quan hóa thành một thanh Hắc Mặc đao trong tay nàng.
Thanh Vũ giơ đao chỉ về phía bốn Ma tướng:
“Dám coi ta là món ăn trên bàn, lũ chó Vu tộc các ngươi cũng không uổng phí kiếp này.”
Thiên Ma cười lạnh: “Năm đó đã ăn được ngươi một lần, hôm nay lại có thể ăn ngươi lần thứ hai!”
Địa Ma và Nhân Ma liếm môi, ánh mắt tham lam.
Ai mà không muốn nếm thử hương vị của Đế Cơ địa phủ chứ? Đáng tiếc kiếp trước nàng mới mười hai tuổi, lột da xẻ thịt ra cũng không đủ cho bọn chúng nhét kẽ răng!
Giờ đây, nàng so với trước kia máu thịt càng thêm ngọt ngào. Thân thể này dường như đã bị nàng luyện hóa thành bán âm, ăn vào ắt đại bổ.
Thanh Vũ không để ý đến sự cuồng vọng của bốn Ma tướng, chỉ quay sang nói với Dạ Du và Hoàng Phong:
“Bốn con chó đó ta muốn tự tay xử lý. Còn lại đám bẩn thỉu kia tùy các ngươi muốn ăn thế nào thì ăn.”
Dạ Du ánh mắt âm trầm, vác Nhật Du lên lưng, Nguyệt Ảnh mâu lóe lên ánh sáng sắc bén, nụ cười lạnh thấu xương:
“Mấy con tôm tép đó không đủ lấp đầy bụng ta đâu. Đế Cơ, nhớ để lại cho ta hai miếng thịt của bọn chúng đấy.”
Hắn gọi nàng là Đế Cơ, lúc này cũng thực sự giận dữ.
Sau lưng Hoàng Phong hiện ra hai cánh mỏng như cánh côn trùng, hai tay giao nhau, mười ngón hóa thành lưỡi nhọn. Đôi mắt mỹ lệ thoáng chốc biến thành mắt côn trùng, lóe lên ánh sáng u lạnh:
“Nô gia không cần thịt, chỉ cần giữ lại tủy và máu của chúng để ủ mật là đủ.”
Bên kia, bốn Ma tướng cười vang điên cuồng.
Chỉ trong giây lát, Thanh Vũ liền biết bọn chúng lấy đâu ra tự tin mà ngông cuồng đến vậy.
Một mảnh vỡ thiếu góc của ấn tín từ tay Thiên Ma trôi ra, chính là Phủ Quân ấn mà Vu Chân từng dùng để giữ mạng.
Đây chính là mảnh vỡ từ Phủ Quân ấn của Phạn U!
Thiên Ma đắc ý nhếch môi:
“Lần này lại phải đa tạ sự chiêu đãi của Thái Sơn Phủ Quân rồi!”
Ánh mắt Thanh Vũ lập tức trầm xuống.
“Phải không?”
Khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười của Thiên Ma cứng lại.
Việc Vu Chân sở hữu một mảnh vỡ của Phủ Quân ấn Thanh Vũ sớm đã biết.
Nếu có vật này đúng là có thể cản trở sát chiêu của nàng.
Nhưng với đầu óc của Vu Chân, khi biết Phạn U đã lấy quỷ hồn tế lễ để phong ấn Phong Tư Ngọc Môn, làm sao ả ta lại không đoán được rằng sau khi Phạn U chết, Phủ Quân ấn của hắn sẽ thuộc về ai?
Từ mi tâm của Thanh Vũ, một vương ấn bay ra, lơ lửng giữa không trung.
Phạn U đã chết, nàng tiếp nhận địa phủ, nay không còn là Đế Cơ, mà là Phủ Quân.
Vương ấn thuộc về Phạn U đã bị nàng luyện hóa từ lâu. Mảnh vỡ bị mất làm sao có thể nghe lệnh của bốn Ma tướng?!
Mảnh vỡ trong tay Thiên Ma run lên dữ dội. Sắc mặt hắn đại biến, dù có dùng hết sức cũng không thể ngăn được nó rời tay, bay thẳng về phía vương ấn đang lơ lửng trên cao.
Khoảnh khắc mảnh vỡ ghép vào vương ấn, trời đất lập tức biến sắc!
Vương ấn hoàn toàn khôi phục nguyên vẹn.
Sắc mặt bốn Ma tướng tái nhợt.
Không còn mảnh vỡ vương ấn của Phạn U để cản trở, bọn chúng lấy gì đấu với A La Sát Thiên – hóa thân từ ý chí của địa phủ?!
Bình luận cho "Chương 288"
BÌNH LUẬN