- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 309 - Kẻ dám làm Sát Sát ủy khuất đều phải chết!
Hành động “tự khai báo” đột ngột của Tiêu Trầm Nghiên lập tức khơi gợi sự tò mò của một quỷ một chim.
Thanh Vũ vốn không ngạc nhiên khi biết ‘Thương Minh’ là một thứ bẩn thỉu. Nếu hắn thực sự tốt đẹp thì trước khi lão đầu kia chết cũng không cần phải lo lắng đến như vậy.
Lão bà Vu Chân cũng sẽ không lấy tên hắn ra để nguyền rủa nàng.
Thanh Vũ cúi xuống, tiện tay nắm một nắm tuyết vo tròn trong tay, cằm hơi hất lên: “Nói xem, bẩn thế nào?”
Tiêu Trầm Nghiên liếc nhìn nắm tuyết trong tay nàng, Tam Đậu nhân cơ hội biến lại thành một đoạn dây leo xanh biếc, định lẻn đi xa một chút.
Tiêu Trầm Nghiên nhẹ nhàng nhấc chân đạp chặn lấy nó.
Huyền Miêu Miêu trong đầu hắn kêu nhỏ:
— “Chủ tử, nếu ngài trả lời không tốt, Meo meo cảm thấy chủ mẫu hung dữ sẽ thưởng cho ngài một màn thấu tim lạnh lẽo đó meo~.”
Nắm tuyết trong tay Thanh Vũ không ngừng biến hóa, lúc thì thành đao băng, lúc thì thành mũi tên băng, sắc lạnh vô cùng đáng sợ.
Tiêu Trầm Nghiên cúi mắt xuống, đưa ra một quyển danh sách.
Chính là lúc trước khi đến địa Phủ đón Thanh Vũ hắn đã sai Tam Đậu ghi lại danh sách những ‘hồng nhan tri kỷ’ có liên quan đến Thương Minh trong truyền thuyết.
Thanh Vũ liếc qua từng cái tên của các tiên nữ, thần nữ trên danh sách, nụ cười càng sâu nhưng ánh mắt lại càng lạnh.
Nàng vung cổ tay, tiện tay ném danh sách cho Viêm Lam.
Viêm Lam nhìn thoáng qua, biểu cảm lập tức trở nên thú vị.
“Danh sách phong lưu này cũng chỉnh tề đấy chứ.” Thanh Vũ gật đầu, giọng điệu đầy ẩn ý: “Ý gì đây? Huynh muốn nói Thương Minh là đồ bẩn thỉu, nhưng mấy ‘tri kỷ hồng nhan’ này không liên quan gì đến Tiêu Trầm Nghiên huynh?”
Tiêu Trầm Nghiên thực sự muốn nói “không liên quan đến ta”, nhưng loại lời lẽ giống như “đẩy trách nhiệm” này mà thốt ra thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.
Mặc dù hắn không có ký ức của Thương Minh nhưng sâu trong thâm tâm hắn vẫn cảm thấy Thương Minh có thể không phải thứ tốt lành gì, nhưng chắc cũng không đến mức bê bối thế này trong chuyện nam nữ.
Dù ký ức hỗn loạn nhưng Tiêu Trầm Nghiên không muốn giấu giếm Thanh Vũ bất cứ điều gì, càng không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa họ.
Vậy nên thay vì sau này bị hiểu lầm, chi bằng ngay từ đầu cứ thành thật ‘thẳng thắn’.
Nhưng ngay lúc này Viêm Lam đã lên tiếng:
“Thương Minh không đến mức là một kẻ bẩn thỉu, nhưng là đồ cẩu tặc thì đúng là thật.”
Hắn vung vẩy danh sách trong tay, “Danh sách này ai ghi lại thế? Cũng đầy đủ phết nhỉ?”
Tiêu Trầm Nghiên liếc xuống nhìn đoạn dây leo xanh dưới chân mình.
Thanh Vũ và Viêm Lam cũng đồng loạt cúi đầu.
Tam Đậu không dám giả chết nữa, lập tức hóa thành hình người, cúi rạp xuống, chắp tay vái lạy:
“Ba vị đại nhân, điện hạ, tôn thượng, quân thượng, vương thượng tha mạng a ——”
Hắn một hơi tuôn ra cả đống danh xưng.
“Danh sách này, Tiểu Đậu cũng không dám đảm bảo hoàn toàn chính xác đâu, tiểu yêu cũng chỉ là ở Bồng Lai nghe mấy tiên nga tiên quan lắm chuyện nhắc đến mấy cái tên này mà thôi…”
“Ồ? Hóa ra ngươi còn là một kẻ lắm chuyện nữa cơ đấy?” Thanh Vũ trêu ghẹo.
Tam Đậu rụt cổ lại.
Thanh Vũ nhìn sang thúc thúc nhà mình: “Danh sách này ghi lại mấy ả chim sẻ, chim yến này, thúc có quen không?”
“Có biết vài người.” Viêm Lam nhún vai, giải thích: “Nếu không phải nhìn thấy danh sách này ta cũng quên mất vụ cười bể bụng của tam giới mấy ngàn năm trước rồi.”
Nói xong hắn còn cố ý liếc xéo Tiêu Trầm Nghiên.
Thanh Vũ nhíu mày: “Cười bể bụng? Sao ta không biết?”
Viêm Lam búng trán nàng một cái: “Trước kia ngươi vô tâm vô tình, cả ngày ngoài đánh nhau ra thì còn nhớ được cái gì?”
Không đợi Thanh Vũ trả đũa, Viêm Lam đã ném ra một tin tức động trời.
“Trước đây, lão bà Thiên hậu rảnh rỗi đến phát chán, không có chuyện gì làm liền loạn kéo tơ hồng cho nhi tử bà ta – Thương Minh. Những thần nữ tiên nga trong danh sách này đều từng bị buộc tơ hồng với Thương Minh.”
Câu nói này vừa thốt ra Thanh Vũ lập tức liếc xéo Tiêu Trầm Nghiên, đôi môi đỏ khẽ nhếch, bật ra một tiếng cười đầy ý vị: “Hừ.”
Tiêu Trầm Nghiên mím chặt môi, sự chán ghét đối với tiền thân Thương Minh gần như đã vượt qua cả Xích Du.
Viêm Lam cũng lộ vẻ trêu chọc:
“Nói đến Thương Minh cái tên cẩu tặc này, hắn vốn không xứng có đạo lữ. Những thần nữ tiên nga bị buộc tơ hồng với hắn, đáng tiếc đều vô duyên vô phận. Ngắn thì trong chớp mắt, dài thì hai ba ngày, tơ hồng liền đứt đoạn.”
(“Đạo lữ” là từ dùng để chỉ người bạn đời hoặc người đồng hành trên con đường tu luyện. Đây có thể là vợ/chồng hoặc một người cùng đồng hành, hỗ trợ nhau tu luyện và tiến bộ trên con đường tu đạo.)
“Ồ, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, thực ra cũng có một thần nữ từng bị buộc tơ hồng với Thương Minh trong thời gian khá lâu.”
Viêm Lam lật danh sách, chỉ vào cái tên ‘Diệu Âm’, nói:
“Diệu Âm thần nữ. Nữ nhân này… À, ta nhớ ra rồi, nàng ta là điệt nữ của Thiên hậu!”
“Thương Minh từng bị buộc tơ hồng với nàng, dù sau cùng sợi tơ cũng đứt nhưng vẫn duy trì được tận ba tháng, là người duy trì lâu nhất.”
Viêm Lam gật gù: “Nếu không vì đại loạn Phần Thiên, e rằng Thương Minh đã thành thân với Diệu Âm rồi. Dù sao thì, ai trong Thần tộc cũng biết Thiên hậu rất muốn gả điệt nữ mình cho hắn.”
Thanh Vũ kéo dài giọng, “Ồ~”, sau đó cười tủm tỉm nhìn Tiêu Trầm Nghiên: “Lần này huynh đến Bồng Lai, có gặp lại lão thê tử của mình không?”
Nàng còn chậc chậc một tiếng cảm khái, giơ tay lên. Viêm Lam phối hợp hạ vai xuống, để nàng thoải mái chống khuỷu tay lên mà thở dài:
“Thúc à, vậy ta tính là gì đây? Chẳng phải loạn hết cả lên sao?”
Viêm Lam hừ một tiếng, vỗ vai nàng: “Hầy, chúng ta làm quỷ thì không cần câu nệ tiểu tiết. Nam nhân mà, người kế tiếp còn ngoan hơn người trước!”
Tiêu Trầm Nghiên hung hăng trừng mắt nhìn Viêm Lam rồi lập tức kéo Thanh Vũ về lại trong ngực mình. Nhưng ngay lập tức, hắn bị nàng thúc một cú thật mạnh vào bụng, phát ra một tiếng rên khẽ, đối diện với đôi mắt xinh đẹp đầy giận dữ kia.
Thanh Vũ nghiến răng ken két:
“Trước đây ta còn cảm thấy huynh thật đáng thương khi lão đầu kia ép ta lập hôn ước với con gà lông trắng”.
“Bây giờ thì hả, hehe~ cũng tốt phết nhỉ.”
“Không hổ danh là Thái tử Thần tộc, ngay cả buộc tơ hồng cũng long trọng như tuyển phi vậy.”
Nói rồi, nàng hung hăng dẫm một phát lên chân Tiêu Trầm Nghiên sau đó đẩy hắn ra, bĩu môi lườm nguýt:
“Tránh xa ta ra.”
Nói xong nàng trực tiếp xoay người rời đi trở về Bắc Dã thành.
Trước khi đi nàng tiện tay ném nắm tuyết trong tay lên người Tiêu Trầm Nghiên làm đóng băng chân hắn ngay tại chỗ, khiến hắn tạm thời không thể đuổi theo.
Viêm Lam đứng bên cạnh tặc lưỡi mấy cái, vẻ mặt không giấu nổi sự hả hê: “Tiểu tử ngươi trước đây khôn khéo lắm cơ mà? Sao lần này lại ngu ngốc tự tìm mắng vậy? Haha, thú vị thật.”
Kết quả này Tiêu Trầm Nghiên không quá bất ngờ nhưng trong lòng vẫn nghẹn khuất.
Mấy chuyện ngu xuẩn do Thương Minh gây ra bây giờ hắn phải gánh chịu hậu quả.
Dù vậy Tiêu Trầm Nghiên vẫn nhạy bén phát hiện, Thanh Vũ ban đầu không thực sự tức giận, mà chỉ khi nghe đến hai chữ “tơ hồng” cảm xúc của nàng mới bắt đầu dao động.
Viêm Lam nhìn ra sự băn khoăn của hắn, bật cười:
“Thương Minh đường đường là Thái tử Thần tộc, nếu hắn không đồng ý, ai có thể ép hắn bị buộc tơ hồng?”
“Nói cách khác, năm đó Thương Minh căn bản không phản đối chuyện Thiên hậu chọn phi cho hắn.”
Gương mặt Tiêu Trầm Nghiên cứng lại, sắc mặt tối sầm.
Tiền thân của hắn – Thương Minh, rốt cuộc là cái loại gì chứ?!
“Viêm thúc” Tiêu Trầm Nghiên nhìn Viêm Lam, hỏi: “Theo thúc thấy, con người Thương Minh rốt cuộc là thế nào?”
Viêm Lam nhún vai: “Ta chưa từng giao tiếp trực tiếp với hắn.”
Hắn nhìn Tiêu Trầm Nghiên chằm chằm một lúc, đột nhiên nói: “Nói thật, nếu không tận mắt thấy thần hồn của ngươi chính là Thương Minh chuyển thế ta thực sự không tin ngươi là hắn.”
“Thương Minh ấy hả…”
Viêm Lam bĩu môi, hừ lạnh: “Theo hiểu biết của ta, hắn thích hợp làm đế vương, thích hợp làm Tướng quân, nhưng tuyệt đối không thích hợp làm phu quân.”
Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, nhìn thẳng vào Tiêu Trầm Nghiên:
“Thực ra trước đây ta vẫn luôn thắc mắc, Thiên đế và Thiên hậu làm sao lại sinh ra một nhân vật tàn nhẫn như Thương Minh?”
“Bây giờ thì ta hiểu rồi… Thương Minh mang trong mình một phần huyết mạch của Xích Du, sự tàn nhẫn đó hoàn toàn có thể lý giải được…”
Viêm Lam bàn luận về Thương Minh ngay trước mặt Tiêu Trầm Nghiên nhưng lại giống như đang nói về một người hoàn toàn xa lạ.
Tiêu Trầm Nghiên cau chặt mày.
Viêm Lam vẫn giữ dáng vẻ lười nhác nhưng trong lời nói lại toát lên sát khí rõ ràng.
Hắn nhe răng cười đầy chói mắt:
“Ta không quan tâm ngươi là nhi tử của ai, cũng không quan tâm ngươi là Thương Minh hay gì khác, ta chỉ quan tâm một điều duy nhất.”
“Là liệu tiểu Sát Sát nhà ta có thể sống vui vẻ hay không.”
Viêm Lam cười híp mắt nhìn Tiêu Trầm Nghiên: “Chỉ cần nó ở bên ngươi mà hạnh phúc, dù phụ mẫu ngươi không đồng ý ta cũng đánh cho bọn họ đồng ý!”
“Nhưng nếu có kẻ nào dám khiến nó không vui, thì dù có phá nát trời đất này ta cũng giết chết kẻ đã làm nó ủy khuất.”
Ánh mắt hắn trầm xuống, giọng nói kiên định:
“Người thân của ta chỉ còn lại nó.”
Chỉ còn lại Sát Sát.
Nếu Sát Sát không sống vui vẻ thì dù lão già kia có chết cũng không nhắm mắt nổi.
Ai cũng đừng hòng bắt nạt đại điệt nữ của hắn!
Bình luận cho "Chương 309"
BÌNH LUẬN