- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 326 - Vũ Vũ, khi muội ở dưới kia, có từng gặp hồn phách của phụ mẫu không?
“Hây ha!”
“Củi tới! Tiếp đi! Chỉ một trăm bó không đủ để gia bổ củi đâu!”
“Còn bể nước nào cần thêm tuyết không?”
Một nam yêu tuấn mỹ toàn thân bốc hơi nóng, cởi trần, đang hăng hái làm việc trong quân doanh.
Đừng nhìn làn da trắng nõn của hắn mà coi thường, khí chất mạnh mẽ của hắn chẳng thua kém gì những binh lính trong doanh trại.
Xung quanh, không ít binh lính đang cổ vũ hắn.
Thanh Vũ đứng từ xa nhìn, vô cùng kinh ngạc, ngay cả Dạ Du cũng lộ vẻ khó tin.
“Biểu muội phu đúng là thần, đảo lộn âm dương, nghịch chuyển trời đất, lợi hại!” Dạ Du giơ ngón cái tán thưởng.
Nếu không tận mắt chứng kiến, ai mà ngờ được con hồ ly tím ngày trước mềm mại, nữ tính, giờ đây lại có thể trở nên mạnh mẽ, cường tráng như vậy.
Bách Tuế từ lâu đã thuật lại từng chi tiết về màn náo loạn của hồ ly tím khi gặp Tiêu Trầm Nghiên khiến Thanh Vũ vô cùng tiếc nuối vì không có mặt tại hiện trường để tận hưởng vẻ mặt đặc sắc của phu quân nàng.
Nàng mỉm cười bước tới. Hồ ly tím vốn đang hưởng thụ sự tán dương của binh lính, bỗng nhiên cảm giác xung quanh im bặt.
Ngẩng đầu lên, hắn thấy tất cả binh lính đều nhìn ra phía sau mình với ánh mắt cung kính.
Hắn vội quay đầu lại, vừa trông thấy Thanh Vũ, xương cốt toàn thân liền mềm nhũn, giọng nói tức khắc trở nên nũng nịu:
“Đại nhân~ Ying ying ying~”
Thanh Vũ thoáng dừng bước, nụ cười trên môi cứng lại.
Cái quái gì thế này? Tiêu Trầm Nghiễn làm gì mà khiến con hồ ly này biến thành siêu nam nhân?!
Thế mà vừa thấy nàng hắn liền quay lại dáng vẻ õng ẹo trước kia? Là do âm khí của nàng quá nặng hay sao?
“Cái giọng điệu này không tệ đâu, Hoàng Tuyền dưới địa phủ đang thiếu một kẻ hát rong, ta thấy ngươi rất phù hợp.”
Giọng nói của hồ ly tím lập tức quay về mạnh mẽ, trầm ổn:
“Kính chào A La Sát Thiên điện hạ! Không biết người có điều gì phân phó?”
“Tiện đường đến xem ngươi, đi thôi, đến doanh trại thương binh.”
“Tiểu yêu lập tức dẫn đường cho người!” Hồ ly tím vội vã bước lên. Khi lướt qua Dạ Du hắn nghe thấy đối phương cười tủm tỉm nói:
“Vừa rồi ngươi gọi sai rồi, phải gọi là A La Sát Thiên bệ hạ.”
Hồ ly tím rùng mình, thái độ càng thêm cung kính.
Yêu quái nhân gian không biết danh xưng của Đế Cơ địa phủ nhưng gần đây Hoàng Tiên Nữ, Tam Đậu, lão rùa đen đã kể cho chúng nghe không ít chuyện bí ẩn.
Bây giờ vị “điện hạ” này đã thành “bệ hạ”, nghĩa là nàng đã trở thành người đứng đầu của địa phủ.
Nghĩ đến đại điển phong hiệu cho mười vạn anh hồn trước đó, hồ ly tím vừa kích động vừa kính sợ đến run cả tim gan.
Chẳng phải mình đã bám được một cái đùi siêu to rồi sao?!
Nhưng ngay sau đó, hắn nhớ lại bản thân trước kia từng ngông cuồng muốn tranh đoạt nam nhân với người đứng đầu địa phủ… lập tức hai chân mềm nhũn.
Thanh Vũ không bận tâm đến cơn sóng gió trong lòng hồ ly tím. Khi đến doanh trại thương binh, vừa vén rèm lên, nàng bất ngờ dừng bước.
Một con nhím nhỏ đâm sầm vào mũi giày của nàng, tự đập vào người rồi lăn lông lốc trên đất, lăn tận mấy vòng.
Các tiểu yêu đang bận rộn trong lều đều ngừng tay, những thương binh nhìn Thanh Vũ, phần lớn đều có vẻ mờ mịt, dường như không nhận ra nàng.
Chỉ có một số hắc giáp vệ biết nàng, lập tức xúc động muốn ngồi dậy, miệng đã cất tiếng:
“Vương phi!”
Hai chữ “Vương phi” vừa thốt lên, cả doanh trại thương binh nháo nhào hẳn, tất cả thương binh đều hiện rõ vẻ kích động và kính sợ, muốn đứng dậy hành lễ.
Nhưng vừa mới động đậy, một luồng lực vô hình nhẹ nhàng áp xuống ngăn cản họ ngồi dậy.
“Đều ngoan ngoãn nằm yên đi, đừng động lung tung làm vết thương rách ra.”
Thanh Vũ cúi người ôm con nhím nhỏ lên, liếc nhìn các thương binh, trêu đùa:
“Địa phủ còn chưa chiêu mộ binh lính, đợi các ngươi sống đến bảy, tám mươi tuổi rồi hẵng xuống đó đầu quân cũng không muộn.”
Đám thương binh nghe vậy liền cười ầm lên. Có kẻ gan lớn còn hỏi liệu sau khi chết có thể gia nhập Anh Hồn quân không.
Thanh Vũ cười đáp:
“Được chứ, sao lại không. Đến lúc đó tiền lương tăng gấp đôi.”
Cả trại thương binh hoan hỉ rộn ràng.
Sau khi trò chuyện vài câu với thương binh, Thanh Vũ mới chuyển ánh mắt sang đám yêu quái đang giúp đỡ.
Lúc này trong doanh trại thương binh, phần lớn là yêu quái của Bạch gia, tức tộc nhím. Ngoài ra còn có một số tiểu hoàng bì và tiểu hồ ly
Không phải tộc Hôi và Liễu không muốn đến, mà là bọn họ không giỏi chữa trị, có đến cũng chỉ gây thêm phiền toái.
Hoàng Tiên Nữ nghe tin cũng vội chạy đến. Lão nhím cầm đầu nhà Bạch run lẩy bẩy, từ lâu đã muốn quỳ xuống lạy Thanh Vũ.
Nhất là lúc này, tiểu tôn nữ của mình đang nằm trong tay vị chúa tể địa phủ này, lão càng sợ đến run cầm cập.
“Đại nhân thứ tội, tôn nữ nhà tiểu yêu có mắt không tròng, đụng phải người. Nó hoàn toàn không cố ý, mong người tha thứ.”
Con nhím nhỏ trong tay Thanh Vũ co ro thành một cục. Nàng cười khẽ, nói:
“Nghe nói Bạch tộc các ngươi tinh thông dưỡng sinh và y thuật, hôm nay xem ra đúng là danh bất hư truyền. Chỉ là… mắt của các ngươi có phải đều không được tốt lắm không?”
“Đại nhân chê cười rồi.” Lão nhím sợ hãi dập đầu lần nữa.
Thanh Vũ đứng bên cạnh nhưng lão nhím lại quỳ lạy về phía cái tủ phía trước…
Cặp mắt này chẳng khác gì kẻ mù cả!
Nàng lắc đầu, khẽ búng tay. Một luồng âm lực hóa thành đóa diên vĩ nhẹ nhàng rơi xuống bao phủ lấy đám Bạch tiên trong doanh trại, như cơn mưa cam lộ gột rửa đôi mắt yêu quái của bọn họ.
Lập tức, tất cả Bạch tiên cảm thấy tai mắt sáng rõ, thế giới trước mặt trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“A! Ta nhìn thấy rồi!”
“Ơ kìa, phụ thân ơi, hóa ra phụ thân xấu như vậy…”
Bạch Tiên Nhi ríu rít không ngừng, vô cùng phấn khởi. Lão nhím cũng phát hiện ra mình vừa vái lạy cái tủ nãy giờ, vừa kích động vừa xấu hổ.
“Đa tạ đại nhân đã ban phước lành cho chúng tiểu yêu!”
Cảnh tượng thần kỳ này khiến đám binh lính bị thương sững sờ, những yêu quái còn lại cũng nóng lòng mong đợi, ánh mắt đầy khát khao nhìn về phía Thanh Vũ.
Thanh Vũ chỉ khẽ cười, đặt con nhím nhỏ xuống rồi nói:
“Các ngươi có công bảo vệ thành, đương nhiên phải được ban thưởng.”
“Những lời ta nói ở núi Lạc Nguyệt trước đây vẫn tính. Yêu Minh phủ có thể dành cho các ngươi một chỗ đứng.”
“Ngoài ra, Yểm vương điện hạ sắp lập Trấn ma phủ tại Đại Ung. Ta thấy kỹ năng của Bạch tộc các ngươi khá thích hợp để làm yêu y, có hứng thú nhập thế không?”
“Có, có, có! Chúng tiểu yêu nguyện tận trung vì đại nhân và Yểm vương điện hạ!”
Lão nhím làm sao có thể từ chối? Theo đại nhân là có thịt ăn!
Huống hồ, trong con đường tu luyện của yêu quái vốn có một bước gọi là ‘phong chính’ (phong tước và được thừa nhận), mà muốn phong chính thì phải dựa vào con người. Giờ bám được hai cái đùi vàng này, chuyện phong chính chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Hơn nữa, nhập thế đối với bọn họ chỉ có lợi chứ không hại, vừa tích lũy công đức, vừa có chức quan chính thức trong nhân gian. Khi công đức đủ, tu hành thành chính quả, thậm chí còn có thể tiến vào Yêu Minh phủ của địa phủ. Bao nhiêu yêu quái nằm mơ cũng không có được cơ hội này!
“Bệ hạ, ngài xem tộc hồ ly chúng ta…” Hồ ly tím mắt trông mong nhìn Thanh Vũ, nhưng vừa mở miệng đã bị Hoàng Tiên Nữ hất văng sang một bên. Đôi mắt nàng long lanh nước, tha thiết cầu xin: “Đại nhân, thiếp thân theo ngài vào sinh ra tử, xin ngài thương xót…”
“Không thiếu phần các ngươi đâu.” Thanh Vũ liếc mắt nhìn hai con yêu quái đang tranh giành.
Giờ nàng đã thả mật ra rồi, không lo bọn chúng không chịu làm việc. Còn chuyện luận công ban thưởng, dĩ nhiên là giao cho Dạ Du sắp xếp.
Dạ Du thì rất bất mãn: “Hoàng Mật Nhi lại lười biếng rồi, đồ quỷ chết tiệt này, ngươi không quản sao?”
“Ta quản cái gì? Xét về chức vị, nàng ta dưới quyền ngươi. Chuyện gì cũng bắt ta lo vậy ta nuôi các ngươi để làm gì?”
Dạ Du vẫn giữ nụ cười trên mặt, mang theo mùi mốc meo đi tìm Hoàng Phong gây phiền phức.
Sau khi sắp xếp công việc cho thuộc hạ và đám quỷ dưới trướng, Thanh Vũ lại rảnh rỗi.
Kiếp trước nàng từng sống hai năm ở Bắc Dã thành. Giờ trở lại chốn xưa, có không ít nơi muốn đi thăm lại.
“Bách Tuế, tiệm bánh của lão Lưu ở Đông thành còn mở không?”
Bách Tuế suy nghĩ một lát rồi đáp: “Vẫn còn, nhưng lão Lưu đã qua đời rồi. Bây giờ nhi tử và tức phụ của lão trông coi việc buôn bán.”
“Không biết mùi vị có còn như xưa không…” Thanh Vũ lẩm bẩm.
Mười năm trôi qua nhân gian đổi thay không ít. Trận đại chiến mười năm trước khiến dân chúng Bắc Cảnh chịu khổ nhiều nhất, rất nhiều người trong ký ức đã không còn nữa.
Nghĩ vậy, nàng quyết định đi xem thử, tiện thể dạo quanh Bắc Dã thành một vòng.
Vừa bước ra khỏi doanh trại nàng liền đụng phải một người.
“Đại ca?”
Thấy Vân Tranh, Thanh Vũ vội vàng chạy tới, lập tức khoác tay hắn.
“Đại ca không phải đang huấn luyện Anh Hồn quân sao? Sao lại tới đây?”
“Bên đó có Lâm bá trông coi rồi, ta qua đây xem muội một chút.” Vân Tranh cười, như thể đã đoán trước Thanh Vũ muốn làm gì: “Muội có muốn đi dạo Bắc Dã thành không?”
“Vẫn là đại ca hiểu muội nhất!” Thanh Vũ lắc lắc cánh tay Vân Tranh.
Hai huynh muội sóng vai cùng đi, Bách Tuế theo sau, họ đều không muốn kinh động dân chúng nên đã ngồi xe ngựa.
Trên xe, Thanh Vũ nhìn ra ngoài quan sát tình hình dân chúng.
Dù là trời tuyết lớn, trên phố vẫn đông đúc, người bán hàng rong và dân chúng qua lại tấp nập, ai nấy đều an cư lạc nghiệp.
Nhìn nụ cười trên gương mặt họ, Thanh Vũ thầm nghĩ, tên nghiên mực thối kia thật sự đã cai trị Bắc Cảnh rất tốt.
Hạ rèm xuống, nàng quay sang nhìn Vân Tranh: “Đại ca tới tìm muội chắc còn có chuyện khác đúng không?”
Vân Tranh gật đầu, nhưng trước khi mở miệng hắn lại chần chừ một chút.
“Thật ra có chuyện này…”
“Vũ Vũ, khi muội ở dưới kia, có từng gặp hồn phách của phụ mẫu không?”
Thanh Vũ sững sờ, thần sắc khẽ biến đổi.
Bình luận cho "Chương 326"
BÌNH LUẬN