- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 328 - Hoàng đế và Quỷ vương, Anh Hồn nhập thành!
Trên con đường Âm Dương, đoàn người sắp đến kinh thành.
Trên cỗ quỷ xa, Thanh Vũ rúc vào lòng Tiêu Trầm Nghiên, trông hệt như một đóa hoa yếu ớt.
“Tiêu Trầm Nghiên, tai ta đau quá!”
Tiêu Trầm Nghiên giúp nàng xoa xoa tai, lông mày nhíu chặt: “Phản phệ đến tai rồi sao?”
Hắn cúi đầu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Vũ lên, định truyền mấy luồng thần lực cho nàng nhưng lại bị nàng chặn miệng.
Thanh Vũ trừng mắt nhìn gương mặt tuấn tú trắng bệch của hắn: “Huynh có soi gương chưa? Dưới địa phủ có con quỷ chết ba nghìn năm rồi cũng không trắng bằng huynh!”
Tiêu Trầm Nghiên liếc nàng một cái: “Ta thấy nàng còn có tinh thần lắm đấy.”
Thanh Vũ cau mày, bực bội gãi tai, động tác vừa thô lỗ vừa mạnh mẽ đến mức Tiêu Trầm Nghiên còn lo nàng sẽ giật luôn cái tai mình xuống.
“Rốt cuộc là sao? Trong tai có côn trùng à?” Hành động này thực sự không giống bị nhân quả phản phệ.
Thanh Vũ bực bội gắt lên: “Huynh không nghe thấy mấy tiếng lẩm bẩm đó à? Phiền chết đi được! Càng đến gần kinh thành giọng nói càng nhiều, càng rối rắm!”
“Ta có nghe thấy.” Tiêu Trầm Nghiên gật đầu, nhưng thứ hắn nghe được toàn là những lời ca tụng của dân chúng, còn có cả nguyện vọng mong hắn mau chóng quay về đăng cơ.
“Họ nói gì với nàng?” Hắn có chút tò mò, lúc này chắc không có ai dám mở miệng mắng nàng mới phải.
Thanh Vũ mặt mày xám xịt: “Ban đầu thì còn là lời ca ngợi, về sau toàn là đám đại nương, đại thẩm, lão thái thái lải nhải… ai cũng đòi ta ban con!”
“Huynh nhìn xem ta có chỗ nào giống có thể ban con không?”
Tiêu Trầm Nghiên nghiến răng cố nén cười, chau mày làm bộ nghiêm túc: “Chuyện này… quả thực kỳ lạ.”
Thanh Vũ lạnh lùng lườm hắn: “Tốt nhất huynh đừng có cười, nhịn luôn cho ta!”
Tiêu Trầm Nghiên vẫn không nhịn nổi, khóe môi vừa nhếch lên đã bị nàng cắn mạnh một cái.
Hắn đau đến xuýt xoa, bất đắc dĩ nhìn nàng: “Biết bắt nạt ta quá nhỉ.”
Miệng thì nói vậy nhưng hắn vẫn tiếp tục xoa tai giúp nàng, cố gắng dùng thần lực ngăn cách những tiếng cầu nguyện kia.
Thanh Vũ bị đám người cầu con làm cho sốt ruột đến phát cáu.
Sát Sát bệ hạ bấm tay tính toán, lập tức nghiến răng nghiến lợi: “Cầu con đúng không? Đợi về đến kinh thành ta phải xem thử là ai cầu!”
“Còn lão già nhà họ Sở kia nữa…”
“Thích trẻ con đến vậy à? Ta sẽ cho hắn làm phụ thân cho đã đời!”
Tiêu Trầm Nghiên thấy nàng nổi nóng, cũng ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám chọc vào lông hổ lúc này.
Ngày đầu tiên của năm mới.
Các cửa hàng đều chuẩn bị đóng cửa, quan viên trong triều cũng làm việc ngày cuối cùng rồi về nhà đón năm mới.
Bất ngờ thay, dị tượng đột nhiên xuất hiện.
Tuyết lớn rơi xuống từng bông trắng xóa, nhưng lạ lùng thay, không hề khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Tại cổng thành, đám binh lính canh gác vừa mới ngáp dài, mở mắt ra đã cảm thấy có gì đó khác lạ.
Những người dân đang vội vã vào thành cũng dừng bước, đồng loạt quay đầu.
Tiếng hét thất thanh lập tức vang lên, tất cả mọi người đều kinh hãi giật mình.
Phía trước, sương mù dày đặc cuồn cuộn kéo tới, trong màn sương thấp thoáng bóng dáng của một đại quân ngàn vạn người ngựa.
“AAAA!!!”
“Kia là cái gì!!?”
Cổng thành
Lính gác thành và dân chúng sợ đến cứng đờ chân tay. Đột nhiên một cơn gió lớn thổi qua, sương mù tan dần, lộ ra cỗ quỷ xa dẫn đầu, theo sau là Anh Hồn quân.
Tất cả mọi người không tự chủ được mà nín thở, linh hồn run rẩy.
Dẫn đầu là quỷ xa, trên xe có một nam một nữ. Nam nhân ôm một đứa trẻ trong lòng, nheo mắt cười.
Bên cạnh hắn, một mỹ phụ áo vàng đang nghịch một cây kim dài, hai bên quỷ xa có vô số yêu thú bay nhảy, chạy vài bước liền hóa thành hình người, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Đi sau bọn họ là hắc giáp trọng binh – chính là hắc giáp vệ mà dân chúng kinh thành vô cùng quen thuộc.
Phía sau hắc giáp vệ, một Tướng quân mặc giáp bạc cưỡi ngựa dẫn đầu, phía sau là một biển anh hồn ngút trời.
Lớp rèm trên cỗ quỷ xa được vén lên, để lộ hai người trên xe.
Nam nhân khoác huyền bào rộng, khí chất tôn quý, tuấn mỹ vô song. Bên cạnh hắn, nữ nhân mặc váy đỏ diễm lệ, lười biếng tựa nửa người lên đùi nam nhân, đôi mắt khẽ nâng lên, ánh nhìn uy nghiêm như có thể trấn áp muôn người. Nàng chỉ nhẹ nhàng nâng cổ tay lên, ra lệnh không chút do dự.
Ngay khi dân chúng và binh lính gác thành còn đang kinh ngạc, hai bóng người thần uy lẫm liệt từ trong thành bay ra.
Giờ đây, tất cả người dân trong kinh thành đều biết họ là ai.
Trên cửa nhà của mọi gia đình đều có dán tranh vẽ họ.
Chính là Thần Đồ và Úc Lũy!
“Thần Đồ, Úc Lũy cung nghênh hai vị bệ hạ hồi kinh!”
Tiêu Trầm Nghiên gật đầu: “Anh hồn nhập thành, hai người các ngươi đi trước mở đường, không được làm tổn thương dân chúng.”
“Tuân lệnh!”
Thần Đồ và Úc Lũy lập tức dẫn đường, nghênh đón Hoàng đế, Quỷ Vương vào kinh, hàng vạn Anh Hồn quân theo sau tiến vào thành.
Người dân trong kinh nghe tin đều ùn ùn kéo tới, nhưng nhờ có môn thần trấn giữ cửa thành, họ chỉ có thể đứng dạt sang hai bên đường.
Đây cũng là lần đầu tiên dân chúng kinh thành được tận mắt chiêm ngưỡng Hoàng hậu tương lai của mình ở khoảng cách gần như vậy.
Những yêu quái, đại tiên có thể hóa thành hình người cũng ngoan ngoãn đi theo xe, còn khí thế uy nghiêm của Anh Hồn quân sau khi nhập thành khiến lòng người chấn động mạnh mẽ.
Có người không nhịn được mà rơi lệ.
Phàm nhân tận mắt chứng kiến quỷ thần, làm sao có thể không kinh động? Mà quỷ thần giáng trần, lại dùng thần lực vô thượng che chở cho họ.
Trên xe, hai bóng dáng một đen, một đỏ in vào tầm mắt của tất cả mọi người.
Hai bên đường, dân chúng đồng loạt quỳ xuống, hô vang:
“Bệ hạ vạn tuế!”
Tiếng hô vang vọng khắp trời!
Không phải Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên cố ý phô trương, mà bởi nguyện lực của con người vốn là một loại sức mạnh.
Lòng hướng về đâu, sức mạnh theo đó.
Trong lòng không sợ hãi thì chẳng có gì đáng sợ!
Trận chiến giữa nhân – thần – vu – quỷ vẫn chưa kết thúc.
Dù Vu tộc tạm thời ẩn nhẫn nhưng Thần tộc hạ phàm chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Và Tiêu Trầm Nghiên cùng Thanh Vũ muốn trước khi Thần tộc hạ phàm có thể truyền vào lòng dân một sức mạnh.
Sức mạnh này có thể trở thành vũ khí của họ. Và cũng trở thành vũ khí bảo vệ chúng sinh thiên hạ.
Bình luận cho "Chương 328"
BÌNH LUẬN