- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 331 - Mơ mộng hão huyền
Lo lắng làm các nữ quyến sợ hãi, Hoàng Phong – kẻ đang lén uống rượu bên cạnh – lên tiếng góp lời:
“Vị này là Bạch Diệu Diệu, là yêu đồng mà Vương phi mới thu nhận.”
“Chư vị chớ thấy nàng nhỏ tuổi, nàng xuất thân từ Bạch tộc ở núi Lạc Nguyệt. Bạch tộc tinh thông thuật dưỡng sinh, có thể chữa trị đủ loại chứng bệnh nan y. Hiện tại, năm đại tộc của núi Lạc Nguyệt đều đã theo Vương phi và Vương gia hồi kinh.”
“Không lâu nữa Vương gia sẽ thành lập Trấn Ma phủ, trực thuộc Trấn Ma phủ sẽ có Yêu Y thự, đến lúc đó Diệu Diệu cũng sẽ ngồi chẩn bệnh tại Yêu Y thự.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt tất cả nữ quyến lập tức nóng rực.
Thế gian vốn đã khó cầu thần y, vị trước mắt này lại là một tiểu Bạch Tiên!
Không ít nữ quyến đã nghe qua truyền thuyết về năm đại tiên gia phương Bắc. Nay Yêu Y thự vừa mở, e rằng sẽ chật kín người cầu y, vô số người muốn tranh nhau vào!
Hôm nay Yểm vương phi đích thân mang tiểu Bạch Tiên đến bắt mạch cho Lưu thị, chẳng phải là một đại ân sao!
Thanh Vũ thấy thế, khẽ nhếch môi cười. Cuối cùng những lời cầu con nhao nhao bên tai nàng cũng tạm yên lặng một chút.
Nàng đến đây hôm nay, đúng là có ý ‘tìm phiền phức’, nhưng mục tiêu không phải là những nữ quyến đang khẩn thiết mong cầu con cái này.
Thế đạo này, nữ tử vốn đã chẳng dễ dàng.
Những nữ tử không có con nối dõi, lại càng gian nan gấp bội
Dọc đường đi, dù bị những tiếng rì rầm làm phiền đến đau đầu, nhưng nàng cũng không đến mức trách giận bọn họ.
Huống hồ, lần này nàng và Tiêu Trầm Nghiên muốn lập nên Trấn Ma Ty giữa nhân gian, gây dựng danh tiếng, khiến bách tính tin phục. Nếu chỉ dùng thủ đoạn cứng rắn, chỉ e càng khiến lòng người thêm sợ hãi
.
Thời điểm đặc biệt, gặp chuyện đặc biệt, cần mềm mỏng thì phải mềm mỏng.
Bạch Diệu Diệu là một chú nhím nhỏ hay xấu hổ, tuy trầm lặng nhưng y thuật lại đứng đầu trong tộc, nếu không đã chẳng theo gia gia vào quân doanh trị thương.
Nàng chỉ đặt tay bắt mạch một lát, lại nhìn khí sắc của Lưu thị, liền lập tức hiểu rõ, nhỏ giọng nói:
“Vị phu nhân này khi sinh nở đã để lại bệnh căn, tử cung bị tổn thương, khó mang thai. Thêm vào đó, những năm gần đây tâm sự tích tụ, tâm mạch và phủ tạng đều tổn hao, e rằng hai năm qua đều mất ngủ triền miên.”
Lưu thị liên tục gật đầu, vành mắt đỏ hoe.
Năm đó, nàng hao hết sức lực sinh con, thân thể bị tổn hại. Không ngờ, nhi tử đã mười bốn tuổi của nàng lại bệnh mất.
Từ đó Lưu thị đau đớn khôn nguôi, đêm đêm khó ngủ.
Sau đó, nàng muốn có thêm một đứa con, nhưng một là tuổi tác đã cao, hai là cơ thể bị thương tổn. Dù đã tìm kiếm danh y khắp nơi nhưng tất cả đại phu đều lắc đầu.
Bạch Diệu Diệu thu tay lại, nói:
“Không phải vấn đề lớn, ta có thể chữa. Chỉ là thân thể phu nhân cần được điều dưỡng một thời gian, nếu không khi sinh nở sẽ dễ bị kiệt sức.”
Bạch Diệu Diệu nói chắc chắn nhưng không một ai tại đây dám nghi ngờ.
Lưu thị ngây người, vô thức nắm chặt tay Bạch Diệu Diệu:
“Tiên tử nói thật chứ? Ta… ta thật sự có thể có con nữa sao?”
Bạch Diệu Diệu đỏ bừng cả tai, gật đầu rồi lại vội vàng lắc đầu:
“Ta… ta không phải tiên tử, ta chỉ là một tiểu yêu tinh thôi. Phu nhân cứ gọi ta là Diệu Diệu là được.”
Trương lão phu nhân cũng khó nén kích động. Những năm qua, bà nhìn tức phụ ngày càng gầy gò, đau lòng không thôi. Nhưng bà dù sao cũng lớn tuổi, vẫn có thể giữ bình tĩnh để hỏi vấn đề mấu chốt:
“Lão thân mạo muội hỏi một câu, xin tiểu tiên gia chỉ giáo, thân thể tức phụ ta cần điều dưỡng bao lâu?”
Bạch Diệu Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Pháp lực của ta không bằng gia gia, nếu ta ra tay thời gian sẽ lâu hơn một chút.”
Trương lão phu nhân và Lưu thị có hơi thất vọng, nhưng cũng chỉ thoáng qua. Lâu thì lâu, chờ đợi bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ còn ngại chờ thêm một thời gian?
Nhưng câu tiếp theo của Bạch Diệu Diệu lại là:
“Khoảng bảy ngày đi. Nếu gia gia ra tay, ba ngày là xong.”
Trương lão phu nhân và Lưu thị lập tức hít sâu một hơi, suýt chút nữa thì nghẹt thở.
Hai người dở khóc dở cười.
Hóa ra chỉ có bảy ngày! Hai người còn tưởng phải mất cả năm rưỡi cơ đấy.
Nhưng trong lòng Trương lão phu nhân vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, bà nhìn sang Thanh Vũ, cẩn thận hỏi:
“Vương phi, nếu tức phụ của ta điều dưỡng thân thể xong có thể lại mang thai không?”
“Bảy ngày sau hãy đến miếu Sơn Linh trên núi Hành Lộc một chuyến.” Thanh Vũ nhàn nhạt cười:
“Ta không quản chuyện cầu con nhưng chuyện này thành tâm thì linh ứng.”
Lưu thị vội vàng gật đầu:
“Tín nữ nhất định sẽ thành tâm. Nếu có thể có con, ta nhất định sẽ yêu thương và bảo vệ nó, để nó được bình an lớn lên.”
Nói đến đây, nước mắt nàng lại rơi xuống. Nghĩ đến nhi tử đã mất sớm lòng nàng lại quặn đau.
Thanh Vũ mỉm cười, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, nhẹ giọng nói:
“Nhân duyên thế gian như hoa nở hoa tàn, có những bông hoa tuy sớm úa tàn, nhưng khi gió xuân đến, vẫn có thể nở rộ lần nữa.”
Thanh Vũ mỉm cười nhìn Lưu thị:
“Lưu phu nhân, con của ngươi không muốn qua cầu Nại Hà, vẫn muốn cùng ngươi tiếp tục duyên phận mẫu tử đấy.”
Lưu thị bịt chặt miệng, hơi thở run rẩy, cắn chặt khăn tay để không bật khóc thành tiếng.
Nhi tử nàng, đứa bé đáng thương của nàng vẫn luôn chờ đợi nàng ở dưới đó sao?
“Đứa bé ngốc này… Nó… sao lại ngốc như vậy chứ…”
Lưu thị nức nở không thành tiếng, Trương lão phu nhân cũng nước mắt lưng tròng. Đó là đích tôn của bà, cũng là ruột thịt trong lòng bà.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa! Tiểu tiên gia Diệu Diệu đã nói thân thể con có tổn thương, không thể buồn bã quá độ. Nhất định phải dưỡng tốt thân thể, con của con có thể trở về đấy!”
Lưu thị vội vàng gật đầu, cố gắng ngăn nước mắt. Ánh mắt nàng lại sáng lên lần nữa. Nàng nhất định phải điều dưỡng cơ thể thật tốt để còn đón Tử Quy trở về!
Thích lão thái quân cũng xúc động không thôi, không kìm được mà chúc mừng Trương lão phu nhân.
Trương lão phu nhân mặt mày hồng hào, liên tục gật đầu, trong lòng tràn đầy biết ơn với Thanh Vũ.
Các nữ quyến khác trong sảnh đường, có người cảm động đến rơi lệ, có người thì lòng ngứa ngáy khó nhịn.
Một phụ nhân trẻ tuổi hơn, dưới sự thúc giục của bà bà (mẹ chồng), cắn môi, từ chỗ ngồi đứng dậy, quỳ xuống giữa sảnh, tha thiết cầu xin:
“Xin Vương phi rộng lòng thương xót, cũng ban cho thần phụ một đứa con. Thần phụ nguyện ăn chay tụng kinh, nhất định sẽ không bạc đãi đứa trẻ.”
Nhưng lần này Thanh Vũ lại không lập tức đáp ứng.
Nàng nhìn phụ nhân trong sảnh vài lần sau đó dời mắt, nhàn nhạt hỏi:
“Vương thị nhà họ Trình? Phu nhân của Thái phó Tự khanh?”
Vương thị vội vàng gật đầu, trong mắt đầy mong chờ:
“Vâng, chính là thần phụ.”
Thanh Vũ khẽ “ồ” một tiếng, cười nhạt hỏi lại:
“Vậy Vương phu nhân muốn cầu quý tử hay quý nữ?”
Vương thị kích động đáp:
“Thần phụ muốn cầu một quý tử.”
Thanh Vũ lắc đầu:
“Vậy thì không được, phu nhân không có mệnh sinh quý tử.”
Sắc mặt Vương thị lập tức trắng bệch, bật thốt lên:
“Không thể nào!”
Sắc mặt Trình lão phu nhân cũng biến sắc, lập tức đứng dậy. Nhưng nhận ra mình thất thố, Trình lão phu nhân vội vàng cúi người, cũng quỳ xuống sảnh đường, tha thiết cầu xin:
“Xin Vương phi thương xót! Nhà thần phụ ba đời đơn truyền, tuyệt đối không thể không có quý tử để nối dõi!”
Thanh Vũ hờ hững liếc qua, cười khẩy:
“Nếu hai người không bạc đãi hai nữ nhi trong nhà, bảy năm sau chưa chắc đã không có quý tử.”
Sắc mặt hai người nhà họ Trình khẽ biến.
Các nữ quyến có mặt đều nhíu mày.
Bọn họ đều xuất thân từ danh môn vọng tộc, có thể được Trương lão phu nhân mời đến dự yến thọ, tất nhiên đều là các vị chủ mẫu trong gia tộc, đa phần là đích nữ.
Cho dù có người là thứ xuất thì gia thế cũng không hề tầm thường.
Dù trong danh gia vọng tộc cũng có nhiều chuyện đáng chê trách nhưng trừ một số nhà gia phong bất chính, còn lại rất hiếm ai ngược đãi nữ nhi ruột của mình.
Dù có bạc đãi đi chăng nữa, cũng là mẫu thân cả đối với con thứ, làm gì có chuyện chính thất lại hành hạ nữ nhi ruột của mình?
Mang thai chín tháng mười ngày, đứa trẻ rơi ra từ bụng mình, dù sao cũng là ruột thịt, lẽ nào không thương xót?
Chuyện hai người nhà họ Trình đã làm, thực sự khiến người ta khinh thường.
Thanh Vũ lười biếng nói:
“Vương thị, hai nữ nhi của ngươi kiếp trước tích được nhiều công đức, mang mệnh phúc mới được đầu thai vào bụng ngươi, vốn dĩ là đến để hưởng phúc.”
“Chỉ tiếc bà bà ngươi là kẻ chẳng ra gì, mà bản thân ngươi cũng là loại nhu nhược không có lương tâm khiến hai đứa trẻ chịu đủ khổ sở. Giờ còn muốn cầu quý tử để nối dõi ư?”
Thanh Vũ bật cười, không chút khách khí, trợn trắng mắt:
“Mơ mộng hão huyền!”
Bình luận cho "Chương 331"
BÌNH LUẬN