- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 332 - Chuyện cười này… đúng là một câu chuyện cười địa phủ
Sắc mặt của hai người nhà họ Trình lúc xanh lúc trắng, đương nhiên không thể nào thừa nhận tội danh này trước mặt mọi người. Nếu tin đồn hành hạ nữ nhi (tôn nữ) ruột lan ra ngoài, e rằng chức quan của phu quân (hài tử) họ cũng sẽ bị ảnh hưởng!
“Vương phi oan uổng cho lão thân rồi! Lão thân dù có mong tôn tử đến đâu cũng không thể ngược đãi tôn nữ ruột thịt của mình. Dù sao đó cũng là cốt nhục của nhà ta mà!”
“Vương phi nói như vậy chẳng khác nào muốn dồn lão thân ta vào chỗ chết sao?” Trình lão phu nhân lập tức gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa như thể đang chịu nỗi oan thiên cổ.
Nếu trước đó mọi người chưa từng chứng kiến bản lĩnh của Thanh Vũ thì còn tạm chấp nhận, nhưng bây giờ ai mà không biết vị Vương phi này lợi hại đến mức nào!
Nói dối trước mặt nàng chẳng khác nào giở trò trước Diêm Vương!
Dạ Du và Hoàng Phong cùng bật cười.
Bạch Diệu Diệu chớp mắt nhìn Trình lão phu nhân đang lăn lộn ăn vạ, khẽ nói: “Nhưng mà… lão phu nhân, miệng người có thể nói dối nhưng tướng mạo lại không thể giấu được quỷ thần đâu…”
“Tiểu yêu như ta chỉ có chút đạo hạnh nhỏ bé mà cũng có thể nhìn ra hai người các người bị nghiệp chướng quấn thân.”
Mặt mày hai người nhà họ Trình lập tức biến sắc.
Thanh Vũ lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, chậm rãi ngồi thẳng người, khẽ chạm tay lên đầu gối.
Cánh cửa trong phòng bỗng nhiên mở tung, một cơn gió lạnh thốc vào, trong tiếng gió dường như có cả tiếng quỷ khóc khiến ai nấy sởn gai ốc.
Các nữ quyến đồng loạt giật mình hoảng sợ.
Hai người nhà họ Trình lại càng run lẩy bẩy, luồng gió âm đó quét qua người họ tựa như những lưỡi dao nhỏ cứa vào da thịt.
Cơn đau như xé thịt khiến cả hai lăn lộn trên đất, kêu khóc thảm thiết.
Nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống đến mức đóng băng, nhưng chỉ có hai người nhà họ Trình cảm thấy đau đớn, những người khác chỉ đơn thuần cảm thấy lạnh lẽo.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám nữ quyến vừa kinh hãi vừa nghi hoặc.
Thanh Vũ hờ hững nói: “Đây là ‘Tước Cốt Phong’ – cơn gió chuyên tước gọt xương cốt, chỉ nhắm vào những kẻ bị oán khí và nghiệp chướng trên người.”
“Đã lâu rồi chưa có ai dám nói dối trước mặt bản tọa. Hai người các ngươi… đúng là thú vị.”
Chữ “bản tọa” vừa thốt ra, tất cả nữ quyến đều hoảng sợ.
Khoảnh khắc này, bọn họ có cảm giác như đang đứng trước điện Diêm Vương, răng va vào nhau lập cập.
Người đang ngồi trên cao kia nào phải Vương phi bình thương gì chứ?
Thanh Vũ vẫn khoác trên mình bộ váy đỏ rực rỡ, nhưng sau lưng nàng dường như có một vực sâu u tối hiện ra, âm khí tràn ngập khiến người ta không dám thở mạnh.
Nàng thản nhiên nói: “Mụ già thối tha nhà ngươi, chẳng biết đã nghe ai xúi giục, lại nghĩ rằng chính hai tôn nữ đã cướp đi chỗ của tôn tử nên âm thầm đánh đập, châm kim, thậm chí còn nổi sát tâm, cho rằng chỉ cần chúng chết đi là ngươi có thể có tôn tử?”
“Còn ngươi, Vương thị, nhu nhược, ích kỷ, không có chính kiến. Rõ ràng biết bà bà ngược đãi nữ nhi mình nhưng lại làm ngơ. Chỉ cần bà ta nói vài câu, vài lời xúi giục ngươi liền tin sái cổ.”
“Thậm chí, ngươi còn cho rằng hai nữ nhi của mình chỉ là ‘món hàng lỗ vốn’, ngăn cản đường sống của nhi tử ngươi.”
Hai người nhà họ Trình chỉ có thể lăn lộn trên đất, gào khóc thảm thiết, đau đớn đến mức không nói nổi một lời.
Xung quanh, mọi người vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, không ngờ hai kẻ này lại táng tận lương tâm đến vậy!
Hai tiểu thư mà Vương thị sinh ra, đứa nhỏ nhất mới ba tuổi, đứa lớn nhất cũng chỉ có năm tuổi! Vậy mà chúng lại có thể nhẫn tâm ra tay!
Thanh Vũ khẽ điểm ngón tay: “Mới chỉ là vài nhát của ‘Tước Cốt Phong’ thôi mà đã đau đến thế sao? Những cây kim đâm vào tay chân hai đứa bé kia mỗi đêm còn đau gấp trăm lần như vậy!”
Nghe vậy Hoàng Phong bật cười, ngón tay mân mê một cây kim độc, ánh mắt sắc lạnh:
“Bệ hạ, nô gia giỏi nhất là dùng kim đâm người đấy. Hay để nô gia giúp họ thư giãn gân cốt, tiện thể cho họ nếm thử ‘phúc báo’ mà họ sẽ được hưởng sau này?”
Thanh Vũ khẽ nâng cằm: “Đi đi, đừng để chúng chết. Chúng chưa hết dương thọ, còn phải sống tiếp để tận hưởng đủ đắng cay rồi mới có thể xuống dưới mà ‘hưởng phúc’.”
Hoàng Phong duyên dáng cười: “Tuân lệnh~”
Nàng ta vung tay áo, lập tức cuốn lấy hai người nhà họ Trình quẳng ra ngoài phòng rồi cũng phiêu phiêu bay theo sau.
Khi bóng dáng ba người biến mất, nhiệt độ trong phòng lập tức trở lại như cũ, cảnh tượng kinh hoàng trước đó tựa như chỉ là ảo giác.
Nhưng ngoài kia, tiếng kêu thảm thiết của hai người nhà họ Trình vẫn vang lên từng hồi, nhắc nhở mọi người rằng tất cả đều là sự thật.
Có người yếu tim đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thanh Vũ nhón lấy một miếng bánh, ra hiệu cho Bạch Diệu Diệu lại gần. Diệu Diệu ngoan ngoãn chạy tới liền bị Thanh Vũ đút cho một miếng đầy miệng.
Tiểu cô nương nhím ăn đến mức mặt mày rạng rỡ, ngoan ngoãn dựa sát vào Thanh Vũ, ánh mắt đầy vẻ thân thiết, kính yêu.
Các nữ quyến bên dưới nhìn nhau ai nấy đều kinh hãi.
Thích lão thái quân và Trương lão phu nhân hít sâu một hơi. Vừa nãy họ cũng bị dọa sợ, nhưng ngoài nỗi khiếp đảm họ lại cảm nhận được một luồng sức mạnh dịu dàng bao phủ lấy mình.
Do đó suốt quá trình vừa rồi hai nhà bọn họ không hề cảm nhận được luồng âm khí u ám của cõi địa phủ.
Đối với những thủ đoạn của Thanh Vũ, người khác thì kinh hoàng đến vỡ mật nhưng họ thì thấy cũng tạm ổn, thậm chí còn cảm thấy sảng khoái!
Đối xử với chính cốt nhục của mình như vậy, gặp báo ứng chẳng phải là điều tất nhiên sao?
Có người dù cố gắng hết sức, thậm chí đánh đổi cả tuổi thọ chỉ mong giữ lại đứa con của mình. Vậy mà có người lại không trân trọng, còn ra tay hành hạ!
Mười ngón tay nối liền trái tim, những đứa trẻ nhỏ xíu bị kim châm vào từng kẽ ngón tay, ngón chân mỗi đêm, đau đớn đến mức nào chứ?
Thanh Vũ nhìn lướt qua đám nữ quyến đang run rẩy như chim cút, thản nhiên nói:
“Hôm nay đã xử phạt hai người nhà họ Trình, bản tọa cũng không ngại nói thêm đôi lời để các người hiểu rõ hơn.”
“Ở nhân gian, có thể người ta hay phân biệt nam nữ, trọng nam khinh nữ, cho rằng nam giới cao quý hơn.”
“Nhưng ở địa phủ, bất kể nam hay nữ đều không có gì khác biệt.”
“Địa phủ chỉ xét nhân quả báo ứng, khi còn sống không chịu tu dưỡng bản thân thì sau khi chết, bất kể lúc sinh thời là cành vàng lá ngọc hay quyền quý cao sang đều phải lăn vào địa ngục mà bị lột da róc xương.”
Các nữ quyến im phăng phắc, không ai dám thở mạnh. Thanh Vũ lại mỉm cười dịu dàng:
“Nói những điều này cũng không phải để dọa các người. Trong số các người, có người thành tâm cầu quý tử quý nữ, nhưng cũng có kẻ như hai người nhà họ Trình, chỉ muốn sinh quý tử để duy trì hương hỏa, củng cố địa vị của bản thân.”
“Con người làm gì có thể trời không nhìn thấy, nhưng trên sổ sinh tử của địa phủ mọi chuyện đều được ghi chép rõ ràng.”
Có người biến sắc, sợ đến mức không dám ngẩng đầu, thậm chí muốn ngất đi luôn cho rồi.
Nhưng giọng nói của Thanh Vũ lại vang vọng bên tai họ khắc sâu vào tâm trí.
“Đã nhắc đến chuyện này bản tọa cũng kể cho các người nghe vài chuyện thú vị.”
“Trên đời này luôn có một số nam nhân rác rưởi xem thường nữ nhân. Chỉ vì bản thân có thêm hai lạng thịt liền tự cho mình cao quý, không coi nữ nhân là con người. Những kẻ này sau khi chết xuống địa phủ, hình phạt đầu tiên phải chịu chính là ‘cắt bỏ’.”
“Trước tiên là cắt bỏ, sau đó lăn qua chảo dầu nóng, tiếp đến là nấu sôi chiên giòn. Tất cả những gì hắn đã làm để khinh miệt nữ nhân khi còn sống sẽ được áp dụng lên chính hắn. Cuối cùng, căn cứ vào tội lỗi mà định đoạt kiếp sau.”
“Những kẻ như vậy, quỷ sai dưới đó sẽ đặc biệt ‘chiếu cố’. Nếu hắn đã xem thường nữ nhân thì kiếp sau sẽ để hắn thử trải nghiệm xem làm nữ nhân khổ sở thế nào.”
Ban đầu các nữ quyến đều khiếp đảm, nhưng nghe đến đây lại tò mò muốn biết thêm.
Nhị phu nhân ôm bụng, nhỏ giọng hỏi: “Vậy nhưng vẫn cho loại người đó chuyển kiếp làm người chẳng phải là quá nhẹ tay với hắn rồi sao?”
Thanh Vũ cười: “Đương nhiên không dễ dàng thế. Những kẻ này đầu thai làm nữ nhân không phải để hưởng phúc mà là để chịu tội. Sinh ra đã không được thân nhân yêu thương, bị bà bà hành hạ, con cái bất hiếu, tất cả khổ ải đều phải nếm trải.”
“Đợi chịu đủ ba kiếp đọa đày mới bị đẩy vào đường súc sinh.”
Mọi người đều lắng nghe say sưa, có người vô thức hỏi: “Vậy còn những nữ nhân chịu khổ trên đời này chẳng lẽ đều là do kiếp trước tạo nghiệp sao?”
“Không hẳn.” Thanh Vũ nhướng mày: “Có người chịu khổ là vì bị đọa đày, là để trả nợ. Nhưng cũng có người đó là cơ duyên, là thử thách, chưa biết chừng sau cơn mưa trời lại sáng.”
“Còn một số khác…” Thanh Vũ cười lạnh: “Là do tham sân si vọng, tự chuốc lấy khổ đau.”
“Nhưng mà, chúng sinh đều khổ, phiền não cứ mãi bám theo. Con người là vạn vật chi linh, có trí tuệ, nhưng càng thông minh thì càng suy nghĩ nhiều, suy nghĩ nhiều lại càng phiền muộn, khó lòng thoát tục.”
“Nếu đầu thai làm súc sinh thì chẳng cần nghĩ ngợi gì, chỉ lo ăn ngủ phóng uế đến chết, có khi lại ít muộn phiền hơn.”
Trong số các nữ quyến, có người giật mình tự ngẫm lại bản thân, cũng có người cảm giác như vừa tỉnh ngộ.
Thanh Vũ quét mắt nhìn họ, mỉm cười:
“Những chuyện này cũng không phải bí mật gì, các vị phu nhân có thể coi như một câu chuyện vui, về kể lại cho phu quân và bà bà của mình nghe. Cũng coi như một cách tăng cường tình cảm phu thê, bà bà tức phụ đi.”
Các nữ quyến: “……”
Chuyện cười này… đúng là một câu chuyện cười địa phủ.
Nhưng không ít người trong số họ đã động lòng. Nhiều khi, họ cũng không nhất định muốn sinh nhi tử, chẳng qua là bị ép buộc mà thôi.
Nhưng có lời của Vương phi ngày hôm nay, sau này nếu ai dám ép tức phụ phải sinh nhi tử, nếu ai còn trọng nam khinh nữ, hành hạ nữ nhi, e rằng cũng phải suy tính xem chết đi rồi sẽ chịu trừng phạt gì!
Ít nhất, hai người nhà họ Trình chính là ví dụ sống sờ sờ trước mắt!
Bình luận cho "Chương 332"
BÌNH LUẬN