- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 333 - Mới đó mà đã nghén rồi sao?
Hôm nay Thanh Vũ đã nói cũng đủ nhiều, nàng phất tay, nói: “Được rồi, hôm nay là thọ yến của Trương lão phu nhân, ta cũng không lưu lại lâu để phá hỏng nhã hứng của các vị nữa.”
“À đúng rồi,” Thanh Vũ đứng dậy, nói: “Ở nhân gian các người có thể gọi ta là Vân Thanh Vũ, cũng có thể gọi là Yểm vương phi. Còn ở địa phủ, ta chẳng phải cái danh xưng ‘Tống Tử Quỷ Mẫu’ gì cả.”
“Nếu muốn cầu quý tử quý nữ, hãy đến Yêu Y Thự và miếu Sơn Linh. Có được tin vui hay không, thứ nhất phụ thuộc vào thân thể của các người, thứ hai, là xem những đứa trẻ có muốn chọn các người hay không.”
Thanh Vũ định rời đi, đám nữ quyến vội vàng đứng dậy tiễn nàng.
Ra khỏi phòng, vừa vặn nhìn thấy hai nữ nhân nhà họ Trình đang quằn quại đau đớn, sống không bằng chết. Hai người họ muốn ngất đi cũng không được, chỉ có thể tỉnh táo mà chịu hình phạt. Nỗi đau đã khiến họ hoàn toàn mất đi lễ nghi thể diện, thậm chí còn bài tiết mất kiểm soát.
Thanh Vũ bịt mũi, nhíu mày ghét bỏ.
Lúc này Hoàng Phong mới dừng hình phạt, cười tít mắt bước tới nói: “Bệ hạ, nô gia ra tay có nặng có nhẹ cả rồi. Những cây kim kia ta đều đâm vào linh hồn của chúng, sau này chúng sẽ đứng ngồi không yên, chỉ có làm việc thiện, tích công đức mới có thể giảm bớt đau đớn.”
“À đương nhiên rồi~ nếu thực sự không chịu nổi, tự mình kết liễu sớm một chút cũng được, có thể xuống dưới ‘hưởng phúc’ trước.”
Bà bà tức phụ nhà họ Trình vừa hối hận vừa sợ hãi, không dám oán hận, chỉ biết khóc lóc cầu xin tha thứ, liên tục cam đoan.
Các nữ quyến chứng kiến không ai cảm thấy bọn họ đáng thương nhưng trong lòng lại siết chặt, ai nấy đều quyết định từ nay sẽ đối xử tốt với nữ nhi của mình, dù không nâng niu trong lòng bàn tay cũng phải đối xử công bằng với nhi tử.
À đúng rồi! Còn phải tích đức, không làm việc ác. Trên sổ sinh tử, tất cả những gì họ đã làm đều được ghi chép từng nét một!
Thanh Vũ không có tâm trạng nghe hai nữ nhân nhà họ Trình sám hối. Những lời hối cải muộn màng thế này ở địa phủ nàng đã nghe đến phát chán.
Nhưng nàng xưa nay luôn thích đánh thẳng vào tâm lý kẻ khác.
Nàng cười tươi nhìn đôi nữ nhân nhà họ Trình: “Hai người yên tâm, ta chỉ quản chuyện sau khi các người chết, còn về nhi tử, phu quân tốt của các người có thể tiến xa trên con đường làm quan hay không ta không xen vào.”
“Nhưng mà, đường đường là Thái phó Tự khanh, ngay cả chuyện nữ nhi bị ngược đãi trong nhà cũng không hay biết, nói ra liệu có ai tin?”
“Dù sao đi nữa, Tiêu Trầm Nghiên nhà ta chắc chắn không tin.”
Bà bà tức phụ nhà họ Trình mặt cắt không còn giọt máu. Nếu không có Hoàng Phong dùng quỷ lực duy trì thần trí của họ, hai người họ cuối cùng cũng được như ý ngất đi.
Họ hối hận! Họ biết mình đã xong đời!
Nhưng dù có sụp đổ, họ cũng không dám trút giận lên nữ nhi (tôn nữ) nữa, trừ khi thực sự muốn chịu khổ cả khi sống lẫn khi chết.
Bà bà tức phụ nhà họ Trình, thậm chí cả vị Trình đại nhân, chỉ có thể tìm mọi cách làm việc thiện để trả nợ âm đức!
Bây giờ tai Thanh Vũ cuối cùng cũng được yên tĩnh. Nàng từ chối sự tiễn đưa của Trương lão phu nhân cùng các nữ quyến, thảnh thơi rời đi.
Ra khỏi viện liền thấy Hằng Quốc công cùng nhóm nam khách đang chờ bên ngoài.
Những động tĩnh trong phòng, bọn họ đương nhiên cũng nghe thấy. Sau khi hành lễ, không ai dám ngẩng đầu, trong lòng đều sợ hãi.
Ban đầu số người đến dự thọ yến còn nhiều hơn, chỉ là không ít quan viên có chức vị sau khi nhận được tin tức liền rời đi vào cung.
Những người còn lại phần lớn là quan viên nhàn tản, hoặc có tước vị nhưng không có thực quyền.
Thanh Vũ khẽ gật đầu đáp lễ với Hằng Quốc công, vừa ngẩng đầu đã chạm mắt với một người. Người kia ánh mắt tràn đầy cảm kích, cười đến mức lộ cả răng hàm trong cùng.
Hàm răng trắng đến mức chói mắt.
Thanh Vũ bị nụ cười đó làm cho ngứa răng, khách khí gọi một tiếng: “Sở nhị gia.”
Sở nhị gia vội vàng tiến lên hành lễ: “Sở Hiếu bái kiến Vương phi, không dám nhận danh xưng ‘nhị gia’, tất cả là nhờ phúc của Vương phi…”
Thanh Vũ giơ tay lên, chặn lại những lời cảm tạ của hắn.
Sở nhị gia chính là nhi tử thứ hai của Thích lão thái quân, cũng chính là phu quân của nhị phu nhân. Nhờ hắn mà Thanh Vũ mới nhận được danh hiệu ‘Tống Tử Quỷ Mẫu’.
Lúc xử lý bà bà tức phụ nhà họ Trình suýt nữa Thanh Vũ đã quên mất vị “công thần” này.
“Sở nhị gia sắp làm phụ thân rồi, quả nhiên là người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái hẳn lên.”
“Đâu có đâu có,” Sở nhị gia cười đến không khép miệng lại được.
Thanh Vũ cười tít mắt nói: “Sở nhị gia và phu nhân đều có tướng nhiều con nhiều phúc, e rằng sau này không chỉ có hai đứa trẻ thôi đâu.”
Mắt Sở nhị gia sáng rực lên: “Không chê nhiều, không chê nhiều! Nhà ta ít con, có thêm vài đứa mới náo nhiệt!”
Thanh Vũ hơi nhíu mày: “Con cái đông đúc là chuyện tốt, nhưng chỉ e phu nhân của ngài sẽ vất vả lắm đấy.”
“À chuyện này…” Sở nhị gia lộ ra vẻ khó xử. Hắn vốn rất yêu thương phu nhân của mình. Gia phong Nhữ Dương vương phủ khá tốt, bao năm qua nhị phu nhân chưa có con hắn cũng chưa từng có ý định nạp thiếp.
Về điểm này, Thanh Vũ cảm thấy Sở nhị gia tuy có phần lỗ mãng nhưng chí ít cũng có chút dáng vẻ của một người phu quân tử tế. Nếu đem so với đám nam nhân tệ bạc khác, hắn cũng có thể coi như nổi bật giữa đám người tầm thường.
Nhưng mà… phu thê bọn họ tình cảm thắm thiết thì liên quan gì đến nàng chứ? Đó cũng không phải lý do để nàng bị ép buộc chịu đựng “tạp âm” suốt thời gian qua!!
Thanh Vũ cười tủm tỉm: “Nữ nhân mang thai rất cực khổ, nhị gia nếu thương phu nhân, nếu có cách chia sẻ bớt gánh nặng cho nàng ấy, chắc hẳn cũng sẵn lòng chứ?”
Sở nhị gia lập tức ưỡn ngực kiêu hãnh: “Đương nhiên! Nếu ta có thể sinh con ta cũng nguyện thay phu nhân sinh!”
Thanh Vũ nhướng mày, ồ, thật khiến người ta nhìn hắn bằng con mắt khác.
Những nam khách còn lại lặng lẽ liếc nhau, trong lòng thầm nghĩ: Tên Sở Hiếu này chắc là muốn làm phụ thân đến phát điên rồi! Chẳng qua chỉ là cuối cùng cũng có con thôi mà, nhìn hắn đắc ý đến mức quên cả trời đất kìa!
Những kẻ mãi chưa có con nối dõi thì lại đỏ mắt. Ghen tị à? Đương nhiên là ghen tị rồi!
Mới vừa rồi Yểm vương phi còn nói, tên Sở Hiếu này sau này sẽ không chỉ có hai đứa con!
Thật đúng là kẻ thì khô cằn chết khát, kẻ thì ngập lụt tràn bờ!
“Sở nhị gia biết thương phu nhân như vậy chắc chắn sẽ được phúc báo.” Thanh Vũ cười tủm tỉm gật đầu, “Người yêu thương thê tử, vận may sẽ không kém đâu.”
“Nhớ giữ vững nhé.”
Nói xong Thanh Vũ dẫn theo Dạ Du và Hoàng Phong rời đi. Trước khi đi Hoàng Phong còn chu đáo tặng Sở nhị gia một hũ mật ong nhỏ.
“Đây là linh mật, nữ nhân dùng sẽ đẹp da, dưỡng nhan lại còn bồi bổ cơ thể. Còn nhị gia, nếu nôn nghén không ngừng có thể lấy một thìa nhỏ hòa nước uống, sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”
“Đa tạ Hoàng phu nhân ban bảo vật!” Sở nhị gia vội cảm ơn rối rít nhưng rồi lại ngẩn người. Hắn là nam nhân, sao có thể nôn nghén?
Hoàng phu nhân nói nhầm à?
Ừm, nhất định là nói nhầm rồi.
Xung quanh, mọi người đều nhìn chằm chằm vào Sở Hiếu với ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị, thèm thuồng cả hũ linh mật trong tay hắn.
Sở nhị gia ưỡn ngực, ôm hũ linh mật thật chặt như sợ ai đó cướp mất.
Bên trong phòng, dù có chuyện của nhà họ Trình làm gián đoạn, nhưng đối với Trương lão phu nhân và Lưu thị đại tức phụ, buổi thọ yến hôm nay vẫn được xem là viên mãn!
Chỉ là, sau màn náo loạn kia, các nữ quyến đều không còn tâm trạng tiếp tục dự tiệc, bị mùi hôi của hai nữ nhân nhà họ Trình làm cho buồn nôn nên đều tản ra về sớm.
Sở nhị gia đến đón phu nhân và mẫu thân. Nhị phu nhân cùng Thích lão thái quân nắm tay nhau đi ra ngoài, nàng vốn dĩ cũng bị mùi hôi bên trong làm cho khó chịu, suýt nữa thì nôn ra.
Dọc đường đi nàng cố nhịn, không để mình ói ra ngoài.
Nhưng khi trông thấy Sở nhị gia đứng đợi bên ngoài, không biết vì sao nàng bỗng thấy lòng nhẹ nhõm, nở nụ cười, cảm giác buồn nôn cũng theo đó mà biến mất.
“Phu quân”
Sở nhị gia vừa định lên tiếng, bỗng nhiên—
Sở Hiếu vừa định mở miệng đáp lời, đột nhiên, dạ dày hắn quặn thắt, cuộn trào như bò già bị mất kiểm soát khi nhai lại thức ăn, một cơn buồn nôn dâng thẳng lên đỉnh đầu.
Sở nhị gia: “Oẹ——”
Thích lão thái quân và nhị phu nhân: Chuyện gì vậy?
Những nam khách chưa rời đi hết: Cái… cái gì? Mới đó mà đã nghén rồi sao?
Bình luận cho "Chương 333"
BÌNH LUẬN