Gió biển gào thét, chuyện tương tự cũng đang xảy ra tại những làng chài khác ven bờ.
Trấn Ma phủ và Anh Hồn quân phân tán khắp Đại Ung để trấn giữ các nơi, chuyện Long Vương nạp thê ở Bắc Hải quận sao có thể không khiến bọn họ chú ý?
Chuyện này quái dị vô cùng, hơn nữa bờ biển Bắc Hải quận quá dài, làng chài lại nhiều. Chi nhánh Trấn Ma phủ ở đây cùng toàn bộ quan sai địa phương đã được điều động nhưng nhân lực có hạn.
Huống hồ Long Vương nạp thê cũng quá mức bận rộn, quá mức thường xuyên. Có khi cùng một ngày, vào gần như cùng một thời điểm, đã có bốn, năm thôn nữ phải xuất giá.
Người đến đón tân nương tất nhiên là Thủy tộc dưới biển.
Anh Hồn quân và Trấn Ma phủ Bắc Hải quận bận đến mức tối tăm mặt mũi, chưa kể bờ biển là địa bàn thiên nhiên của Thủy tộc, bọn chúng chiếm lợi thế áp đảo.
Tại phía nam Hải Châu thôn, những làng chài như San Hô thôn, Đại Ngư thôn đều đang rơi vào thảm cảnh diệt vong.
Dân chúng những thôn này nhất quyết không chịu dâng nữ nhi mình cho Long Vương. Các thôn liền kề nhau, dân số đông, tự nhiên trở thành điểm tựa đầu tiên được Trấn Ma phủ viện trợ.
Toàn bộ quan sai huyện nha cũng đã được điều động, định trước tiên đưa dân làng rời đi, nhưng hành động này lập tức khiến Long Vương nổi giận.
Đêm ấy.
Biển cả gầm rú, vô số Thủy tộc bò lên từ lòng biển. Chi nhánh Trấn Ma phủ có thể điều động đến đây vỏn vẹn mười vị Anh Hồn quân và một tiểu tiên xà của nhà họ Liễu.
Nhưng đối mặt với bầy đàn Thủy tộc đông vô số kể, chỉ dựa vào bọn họ làm sao mà chống đỡ nổi?
Chưa kể, trong đám Thủy tộc ấy còn có một con ác giao!
(Ác giao tức là con giao long hung ác.
Giao long có hình dạng giống rồng nhưng chưa hoàn toàn hóa rồng)
Tiểu tiên xà Liễu Bạch kia mới hóa hình không lâu, làm sao có thể là đối thủ của ác giao? Áp chế huyết mạch khiến hắn bị đánh đến mức vảy rụng đầy đất, xương rắn chẳng biết đã gãy bao nhiêu đoạn, căn bản không thể duy trì hình người.
(Áp chế huyết mạch: Những sinh vật có huyết thống cao cấp tự nhiên có thể áp chế những sinh vật có huyết thống thấp hơn. Ở đây thì huyết mạch của giao long sẽ cao cấp hơn của rắn)
Yêu đan trong cơ thể hắn cũng xuất hiện vết rạn, máu tươi không ngừng trào ra. Mười vị Anh Hồn quân hợp lực chém mạnh vào ác giao, đồng thời đốt cháy hồn phách, dựng kết giới chặn Thủy tộc cùng sóng dữ. Một người trong số họ gầm lên:
“Liễu huynh! Mau dẫn dân chúng rời đi!”
Thân thể của mười Anh Hồn quân đã xuất hiện vết nứt, chiến đao trên tay bùng cháy hừng hực.
Liễu Bạch mắt đỏ bừng, quệt vệt máu trên mặt, ném ra một đoạn da rắn
Da rắn hóa thành ảo ảnh đại xà, hắn hét lớn: “Lên da rắn! Mau rời khỏi đây!”
Dứt lời, hắn không quay đầu lại mà lao vào vòng vây của Anh Hồn quân, cùng họ kết trận chống địch.
Dân chúng và quan sai nhìn bóng dáng họ mà đôi mắt ướt đẫm.
Có những nam nhân không sợ chết muốn lao lên tương trợ lại bị quan sai ngăn cản:
“Đi mau! Các vị Trấn ma phủ liều chết vì chúng ta giành lấy đường sống, đừng lên đó mà làm vướng chân họ!”
“Chạy ngay!!”
Dân chúng cắn chặt răng, căm hận đến mức toàn thân run rẩy.
Tên Long Vương chết tiệt! Đồ Long Vương khốn kiếp!
Liễu Bạch nheo mắt nhìn ác giao giữa biển, phun ra một ngụm máu tươi: “Phế vật!”
Anh Hồn quân nghiến răng: “Sợ chết không?”
Liễu Bạch nở nụ cười, miệng đầy máu: “Sợ cái rắm! Ta, Liễu Bạch, xuất thân từ Liễu gia núi Lạc Nguyệt, nhờ ơn Hoàng đế bệ hạ mà hóa hình! Lão tử tuyệt đối không để mất mặt Liễu gia!”
“Một đám Thủy tộc rác rưởi, đến đây! Lão tử cảm ơn chúng bây giúp ta công đức viên mãn!”
“Chúng ta chết, bọn chúng cũng đừng mong sống sót! Hoàng đế bệ hạ và Sát Sát bệ hạ nhất định sẽ không tha cho bọn chúng!”
Anh Hồn quân đồng loạt cười lớn.
Trong số họ, có hai người thân thể đã sắp cháy cạn, trong mắt chỉ còn lại sự quyết tuyệt.
“Hỡi huynh đệ! Ta đi trước một bước!”
Ác giao bị đám sâu kiến này chọc giận.
Hung hăng va mạnh vào kết giới, hai vị Anh Hồn quân đốt cháy toàn bộ thân thể, dùng sinh mệnh cuối cùng để gia cố kết giới.
Những Anh Hồn còn lại cùng Liễu Bạch gầm lên giận dữ.
Trên cơ thể bọn họ, vết nứt lan tràn, thế nhưng lần này ác giao lại không thể phá vỡ kết giới ngay lập tức. Nó lập tức giận dữ vì sự nhục nhã này.
Miệng nó há to, sương độc tụ lại trong cổ họng, chỉ chờ một tiếng gầm liền phun ra, bao phủ toàn bộ kết giới.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc sương độc sắp sửa bùng phát—
Một thân ảnh bất thình lình xuất hiện.
Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, ngay chính diện trước đầu giao long.
Huyền bào kim quan, rồng bay phượng múa.
(Câu trên có nghĩa là mặc áo choàng màu đen, đầu đội mũ miện có hoa văn rồng phượng)
Đôi mắt kia thâm trầm như vực sâu.
Cả đất trời lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Ác giao cùng bầy Thủy tộc đang điên cuồng lao tới bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ.
Thậm chí, cả tiếng sóng dữ gầm thét cũng đột ngột tan biến.
Đám quan sai và dân chúng đang tháo chạy vô thức quay đầu nhìn lại—và rồi, họ đứng sững.
Cảnh tượng sau đó, khiến tất cả người có mặt suốt đời không thể quên.
Ánh sáng thần thánh màu vàng kim lặng lẽ lóe lên trong đôi mắt hắn. Ác giao run rẩy dưới ánh nhìn của hắn.
Lạnh lẽo, vô tình, một chỉ lệnh vang lên từ miệng người kia:
“Chết.”
Ầm——!
Chỉ một chữ.
Lời vừa nói ra, thuật pháp lập tức được thi triển.
Khoảnh khắc trước, ác giao và Thủy tộc còn hùng hổ gây sóng gió.
Khoảnh khắc sau, toàn bộ nổ tung thành sương máu.
Bờ biển ngập trong màn sương máu tanh, nước biển nhuộm thành một mảng đỏ tươi.
Liễu Bạch cùng các Anh Hồn quân trân trân nhìn bóng dáng đứng lặng giữa không trung ấy, nửa ngày không nói thành lời.
Không biết ai khẽ giọng run run thốt lên:
“Bệ… Bệ hạ?”
Bình luận cho "Chương 372"
BÌNH LUẬN