- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 376 - Rồng ngốc lắm tiền, huynh cố gắng một chút, sau vụ này chúng ta chia hai tám
Lỗ mãng như Lê Kha, mới vài câu đã tự khai hết gốc gác nhà mình.
Dạ Du và Thanh Vũ đã thông đồng với nhau nhiều năm, làm sao lại không có ăn ý?
Căn bản không cần bàn bạc trước, phối hợp nhịp nhàng đến mức tuyệt đối.
Chỉ vài câu đã kết giao với Lê Kha thành “huynh đệ ruột thịt”, chỉ còn thiếu chọn ngày lành tháng tốt để gả Hoàng Phong đi nữa thôi.
Sắc mặt của Lê Hà bên cạnh đã khó coi đến cực điểm.
“Lê Kha!” Giọng Lê Hà lạnh lùng: “Ngươi quậy đủ chưa?”
“Nhị tỷ, ta quậy chỗ nào chứ? Phụ mẫu ngày nào cũng nhắc ta mau chóng thành thân, bây giờ ta đã tìm thấy chân ái, đây là đại hỷ sự của cả Long tộc chúng ta, tỷ không vui mừng cho ta sao?”
Lê Kha bất mãn nói: “Không phải ta trách tỷ đâu, nhị tỷ, với bản lĩnh của tỷ, làm sao lại để con hải yêu giả mạo kia chạy thoát chứ?”
“Chạy thì chạy đi, đằng này tỷ còn làm bị thương huynh đệ Dạ Du của ta, tỷ đã xin lỗi chưa?”
…
…
Lê Hà trợn tròn mắt, xin lỗi?
Nàng lại phải hạ mình xin lỗi một tiểu quỷ thấp kém này sao?
“Thôi thôi, đều là người một nhà cả, Lê Hà Công chúa cũng không phải cố ý.” Dạ Du cười híp mắt: “Ta là quỷ, lòng dạ rộng rãi, sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ này.”
“Dạ Du huynh đệ, huynh nói vậy là khách sáo rồi, đây, thứ này huynh cầm lấy.” Lê Kha không nói hai lời, lấy ra một viên Giao Châu to bằng trứng ngỗng đưa qua: “Đây là Giao Châu nghìn năm, có hiệu quả chữa thương kỳ diệu, huynh cứ giữ lấy, đợi về Long Cung rồi đệ lại tặng huynh món tốt hơn.”
“Muội phu, đệ thật là khách sáo quá rồi.” Dạ Du cười ngượng ngùng, vui vẻ nhận lấy.
“Lại khách sáo rồi đấy!”
Dạ Du gật đầu liên tục, khóe mắt liếc thấy tiểu đệ tử của mình đang sững sờ đứng không xa, liền vẫy tay gọi tiểu Ngọc Lang.
“Đồ nhi, còn không mau qua đây.”
Tiểu Ngọc Lang thu lại vẻ mặt kinh ngạc, ngoan ngoãn bước tới, chắp tay hành lễ: “Phu tử.”
Hắn nhìn về phía Lê Kha, nở nụ cười ngọt ngào: “Ngài chính là di phu tương lai của ta sao?”
Lê Kha: “Ta là…”
“Hắn là Ngọc Lang, biểu điệt của Hoàng Phong muội muội”
“Hóa ra là biểu điệt à! Lại đây, di phu tặng quà gặp mặt cho con.” Lê Kha lại tiếp tục lục lọi trong người, không ngừng lấy ra đồ vật.
Tiểu Ngọc Lang nhận lấy, cười ngọt ngào: “Di phu thật tốt, Hoàng Phong di mẫu của ta thích nhất là nam nhân hào phóng như vậy đó.”
“Hahaha, không có gì, không có gì!” Lê Kha đắc ý vô cùng, loài rồng bọn họ thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Lê Hà tức đến mức suýt thổ huyết, hận không thể lập tức đá cái tên ngu ngốc này về Long Cung. Dạ Du vẫn luôn âm thầm quan sát sắc mặt nàng ta, thấy vậy thì cười lạnh trong lòng.
Hắn chậm rãi lên tiếng: “Lần này Bắc Hải quận gặp nạn, may nhờ Long tộc ra tay tương trợ. Chuyện này ta nhất định sẽ bẩm báo lên Sát Sát bệ hạ của Quỷ tộc, đồng thời cũng sẽ tấu lên Hoàng đế bệ hạ.”
Nghe đến hai chữ Hoàng đế, sắc mặt Lê Hà thoáng dịu đi, nhìn về phía Dạ Du: “Ngươi có thể diện kiến Hoàng đế?”
Dạ Du làm bộ khó xử, “Không giấu gì Công chúa, ta là đường đệ của Hoàng đế bệ hạ.”
Lê Kha kinh ngạc: “Huynh đệ, huynh còn có quan hệ thân thích với Hoàng đế bệ hạ?”
“Cũng là do cơ duyên trùng hợp, ta may mắn đầu thai thành đường đệ của Hoàng đế bệ hạ. Vừa hay lúc chuyển thế lại quên uống canh Mạnh Bà.”
Dạ Du nói thật một câu không sót chữ nào.
Dù sao thì hắn cũng là đường đệ của Tiêu Trầm Nghiên mà~
Lê Hà nghe vậy, thái độ đối với hắn rõ ràng đã thay đổi đôi chút. Ánh mắt vẫn còn khinh thường nhưng giọng điệu đã hòa hoãn hơn: “Vậy tức là, ngươi có thể dẫn chúng ta gặp Hoàng đế bệ hạ?”
Dạ Du nhếch môi, cười lạnh trong lòng, cái đuôi dài của con rắn này cuối cùng cũng lộ ra rồi.
“Đương nhiên.”
Hắn giấu tay ra sau lưng, khẽ ra hiệu. Tiểu Ngọc Lang nhìn lướt qua liền lập tức nói: “Phu tử, để con đi báo tin cho di nói về tình hình bên này.”
“Đi đi.”
Tiểu Ngọc Lang thản nhiên đi về phía Bách Tuế, trực tiếp truyền tin đi.
Lê Hà chỉ liếc mắt một cái, cũng không mấy để tâm.
Bên kia, Thanh Vũ vừa nhận được tin, xem xong thì suýt nữa bật cười thành tiếng. Đôi mắt mỹ lệ của nàng liếc nhìn Tiêu Trầm Nghiên.
Tiêu Trầm Nghiên nhạy bén nhận ra điều gì đó, cau mày hỏi: “Dạ Du bên kia xảy ra chuyện gì?”
Thanh Vũ đốt tấm bùa truyền tin đi, khóe môi cong lên: “Chúc mừng Hoàng đế bệ hạ, người bị một con rắn cái để mắt tới rồi.”
Tiêu Trầm Nghiên: “……”
Thanh Vũ vỗ vai hắn, nghiêm túc nói: “Kẻ làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, Nghiên lang à, đến lúc ngài phải hy sinh rồi.”
Sắc mặt Tiêu Trầm Nghiên tối sầm, hất tay nàng ra. Có đôi khi hắn thực sự nghi ngờ tiểu nữ quỷ này có trái tim hay không!
“Nàng bán ta mà chẳng hề do dự chút nào…”
Thanh Vũ thở dài: “Không nỡ bỏ con thì không bắt được sói.”
“Nàng thì nỡ thật đấy.” Nam nhân nghiến răng nghiến lợi.
Thanh Vũ chớp mắt, khoác tay hắn, nhỏ giọng kích động: “Tiểu Ngọc Lang nói rồi, bên kia rồng ngốc lắm tiền, huynh cố gắng một chút, sau vụ này chúng ta chia hai tám!”
Tiêu Trầm Nghiên híp mắt, ta hai, nàng tám phải không?
Bình luận cho "Chương 376"
BÌNH LUẬN