- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 388 - Âm mưu Thương Minh
Bút Tiểu Phương cảm thấy cách mà vị trước mặt này hiểu về việc “khiến A Vũ vui vẻ” dường như không giống người bình thường cho lắm.
“Nếu trên Thiên giới… ngài đã sắp đặt xong hết rồi, Tam Thanh Chân Lộ chắc chắn vào tay, vậy còn đến Bạch Long nhất tộc làm gì nữa?”
Bút Tiểu Phương không hiểu.
Lê Kha cũng không hiểu.
Thương Minh không định giải thích, chỉ nhẹ nhàng điểm ngón tay lên đầu rồng.
Lê Kha lập tức lặn vào biển lao về phía long cung
Long cung của Bạch Long nhất tộc, dưới chân là ngọc trai, cột trụ dát vàng. Long tộc ưa thích sự xa hoa, tất cả những gì tạo ra đều phải thật lộng lẫy.
Khi Lê Kha xuất hiện, trong điện đã vang lên tiếng khóc thê lương.
Bạch Long Vương đang an ủi Vương hậu, bên cạnh hai người là một viên ngọc vỡ nát, trong đó chứa khí tức bản mệnh của Lê Hà.
Ngọc vỡ, tức là Lê Hà đã chết.
“Phụ vương! Mẫu hậu!”
Vừa trở về thấy phụ mẫu đau buồn đến vậy, mắt Lê Kha cũng đỏ lên.
Hắn vội vã chạy lên phía trước.
“Tam nhi!”
Vương hậu ôm chặt lấy hắn, khóc không thành tiếng:
“Tỷ tỷ con… Tỷ tỷ con nó…”
Bạch Long Vương hai mắt đỏ ngầu, nắm chặt lấy tay nhi tử, gằn giọng hỏi:
“Lão Tam, nhị tỷ con rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Các con đến nhân gian, vì sao nó lại gặp chuyện?!”
Lê Kha sắc mặt vừa u ám vừa sợ hãi, mấp máy môi, vô thức ngoảnh lại nhìn phía sau.
Lúc này Bạch Long Vương và Vương hậu mới chú ý đến hai vị khách đi cùng hắn.
Vừa nhìn thấy Thương Minh, Bạch Long Vương thoáng ngập ngừng, cảm thấy có chút quen mắt.
“Hai vị đây là…?”
Thương Minh không đáp, chỉ đưa tay ném ra một mảnh vảy rồng.
Vảy rồng dính máu, chính là vảy ngược của Lê Hà.
Bạch Long Vương biến sắc.
Long uy cuồn cuộn bùng phát, dòng chảy dưới đáy biển lập tức trở nên hỗn loạn, tất cả Thủy tộc xung quanh đều cảm nhận được cơn thịnh nộ của hắn.
Chúng thủy quân đồng loạt xuất hiện bao vây lấy đại điện.
Thương Minh thản nhiên nói:
“Lê Hà chết trong tay ta.”
Chỉ một câu đủ để khiến Bạch Long Vương mất đi lý trí.
“Cuồng đồ! Mau trả mạng lại cho nữ nhi ta!”
“Bắt lấy hắn!”
Bút Tiểu Phương lập tức ôm chặt lấy chân Thương Minh.
Mà Thương Minh thậm chí chẳng thèm liếc nhìn đám thủy quân đang lao tới, chỉ nhẹ nhàng phất tay áo.
Một luồng thần lực khuếch tán, lập tức quét bay tất cả binh lính xung quanh.
Chỉ trong nháy mắt, điện Long Cung đã tan hoang, cát đá bay tứ tung dưới đáy biển.
Bạch Long Vương tức giận đến cực điểm, hóa ra long ảnh lao thẳng về phía Thương Minh.
Thương Minh khẽ nâng mắt, vung tay gạt nhẹ.
Long ảnh lập tức đông cứng trước mặt hắn sau đó bật ngược trở về, nện thẳng vào Bạch Long Vương.
Bạch Long Vương bị đẩy lùi, may mắn được Vương hậu và Lê Kha đỡ lấy.
Sắc mặt hắn vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lắp bắp nói:
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
“Phụ vương…”
Lê Kha run giọng nhắc nhở:
“Là Thương Minh… Ngài ấy là Thương Minh Thái tử!”
Vừa rồi sự việc xảy ra quá nhanh, hắn còn chưa kịp ngăn phụ thân mình lại.
Bạch Long Vương và Vương hậu lập tức biến sắc.
Bạch Long Vương chăm chú quan sát Thương Minh, cuối cùng cũng nhận ra.
Hóa ra là Thương Minh—năm xưa, hắn cũng chỉ từng nhìn thoáng qua bóng lưng Thương Minh Thái tử từ xa, chưa từng diện kiến dung mạo thật sự nên mới không nhận ra ngay lập tức.
Giờ biết kẻ giết nữ nhi mình chính là Thương Minh, trong lòng hắn vừa phẫn nộ vừa kinh hãi, lại xen lẫn chút sợ hãi.
“Thái tử, vì sao ngài lại giết nữ nhi ta?!”
Bạch Long Vương khiếp sợ trước sức mạnh của Thương Minh, nhưng cái chết của nữ nhi khiến hắn tạm thời quên đi nỗi sợ.
Dù đối phương có là Thái tử Thần tộc cũng không thể tùy tiện giết hại kẻ vô tội!
Vương hậu cũng đầy căm hận:
“Lê Hà một lòng hướng về Thái tử, nó biết ngài chuyển thế làm Hoàng đế, đã dẫn theo quân của Bạch Long nhất tộc đến tương trợ ngài, cớ sao ngài lại đối xử với nó như vậy?!”
Sắc mặt Thương Minh không hề gợn sóng.
Nhưng Bút Tiểu Phương vừa nghe thế liền tức giận, chồm lên quát:
“Tương trợ cái quỷ gì chứ!”
“Đàn áp tiểu yêu vô tội, gây sóng gió khắp nơi, tàn sát dân chúng nhân gian, đầu độc âm quan Quỷ tộc—đó là cách mà các ngươi ‘tương trợ’ sao?!”
“Không tin thì cứ hỏi nhi tử ngươi đi, xem thử vị nữ nhi ‘tốt’ của các ngươi đã làm ra những chuyện gì!”
Bạch Long Vương và Vương hậu sững sờ.
Hai người vô thức quay sang nhìn Lê Kha.
Sắc mặt hắn đầy thống khổ, khàn giọng thừa nhận:
“Là sự thật…”
Hắn không giấu giếm điều gì, kể lại tường tận mọi chuyện mà Lê Hà đã làm.
Cơn giận dữ của Bạch Long Vương cũng dần bị lý trí đè nén xuống, nghe xong những lời này chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Ông không hiểu, nhị nữ của mình điên rồi sao?
Nàng chẳng phải muốn giúp Thương Minh Thái tử ư? Vậy tại sao lại lấy mạng phàm nhân làm bè, bày ra vở kịch này?
Lại còn dám diễn một màn “Long Vương cưới thê tử” nữa chứ!
Sinh phụ của nàng chính là Long Vương, vậy mà nàng còn làm ra chuyện như vậy?
Vương hậu không thể tin nổi:
“Lê Hà sao có thể làm chuyện như vậy? Nó không phải một con rồng như thế!”
“Tam nhi, con bé là tỷ tỷ ruột của con, có phải con bị ép buộc không?” Vương hậu nói, nhanh chóng liếc nhìn Thương Minh, tay càng siết chặt lấy nhi tử.
Lê Kha lộ vẻ đau khổ.
“Mẫu hậu, nhị tỷ lừa con đến động phủ của lão tổ, còn bắt con mở cơ quan của đường phía đông.”
Sắc mặt Long Vương và Vương hậu hoàn toàn thay đổi, ngay cả Vương hậu cũng không thể thốt lên lời, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Động phủ của lão tổ là lễ vật sinh thần mà Bạch Long Vương từng ban tặng cho Lê Hà, ông tất nhiên biết rõ cơ quan đường phía đông là gì.
Nơi đó có một đạo hư ảnh của Bạch Long lão tổ, một khi thả ra nó sẽ xóa sổ tất cả những gì tồn tại ngoại trừ chủ nhân của động phủ.
Lê Hà ép Lê Kha mở cơ quan chẳng phải khác nào muốn Lê Kha đi chết sao?
Đây… đây thật sự là nữ nhi của bọn họ ư?
Nữ nhi của họ… sao lại trở thành như vậy?
Vương hậu ngã khuỵu xuống đất, khóc không thành tiếng.
Bạch Long Vương cũng không nói nổi lời nào, trong lòng tràn đầy phẫn nộ, thất vọng và đau đớn, nhưng lúc này ông không thể chìm trong bi thương hay tức giận. Ông hít sâu một hơi, nhìn về phía Thương Minh.
Hận ý trong mắt ông thu lại, nhưng giọng nói lại thêm phần cẩn trọng.
“Chuyện này là lỗi của Bạch Long nhất tộc chúng ta, Lê Hà đã chết, không biết Thương Minh Thái tử tới đây còn có gì chỉ giáo?”
“Một cuộc giao dịch.”
Thương Minh thản nhiên đáp.
Bạch Long Vương cau mày:
“Bạch Long nhất tộc chúng ta chỉ là tiểu thần, không biết có gì đáng để Thái tử giao dịch?”
“Một chỗ đứng trong tứ linh đổi lấy việc Bạch Long nhất tộc bảo hộ Nhân tộc. Giao dịch này ngươi thấy thế nào?”
Nghe đến tứ linh, sắc mặt Bạch Long Vương lập tức biến đổi:
“Thương Minh Thái tử có biết mình đang nói gì không?”
Cái gọi là tứ linh, chính là: Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ, bốn vị thánh linh.
Bốn linh thú này là thần thú được Thiên Đạo ưu ái ngay từ buổi khai thiên lập địa.
Hiện tại, tuy trong thiên địa vẫn còn hậu duệ của tứ linh nhưng truyền thừa của bọn họ đã sớm thất lạc.
Long tộc chỉ còn lại hai nhánh Bạch Long và Hắc Long, truyền thừa của Thanh Long đã đoạn tuyệt.
Chu Tước tộc tuy vẫn còn nhưng đã không còn huy hoàng như trước.
Bạch Hổ tộc thậm chí còn thê thảm hơn, chỉ còn sót lại vài đại yêu tinh quái.
Huyết mạch Huyền Vũ cũng gần như chẳng còn gì.
Thương Minh nâng tay, một mảnh vảy rồng lơ lửng trong lòng bàn tay hắn. Vảy rồng tỏa ra bảo quang mười màu, phía trên có một Thanh Long hư ảnh uốn lượn, trang nghiêm và uy vũ.
Thấy Thanh Long hư ảnh kia, ba con rồng có mặt tại đó đều chấn động.
“Đây… đây là hư ảnh của Thanh Long thánh linh!”
Bạch Long Vương kích động đến mức hơi thở cũng run rẩy, ánh mắt nhìn Thương Minh hoàn toàn thay đổi.
Nhưng ông vẫn còn chần chừ.
Một bên là tương lai huy hoàng của Bạch Long nhất tộc, một bên là cái chết của nữ nhi, ông làm sao đưa ra lựa chọn?
Giả vờ hòa hoãn? Trước tiên giành lấy truyền thừa Thanh Long rồi tính tiếp?
Ý tưởng này không tệ, nhưng Bạch Long Vương không ngu ngốc đến mức nghĩ rằng mình có thể giở trò trước mặt Thương Minh.
Nếu đã đồng ý thì tức là đặt cả sinh mệnh của Bạch Long nhất tộc lên cùng một con thuyền với Thương Minh.
Còn muốn nhảy thuyền giữa chừng ư? Thuyền có thể chưa chìm nhưng Bạch Long nhất tộc chắc chắn sẽ diệt vong!
“Nếu Long Vương chưa thể quyết định cũng không sao.”
Thương Minh giọng điệu nhàn nhạt:
“Cứ chờ xem Thiên hậu sẽ chọn giúp các ngươi con đường nào.”
Dao Trì.
Sắc mặt Phù Dao thần nữ tái nhợt, tựa hồ bị thương rất nặng.
“Tàn hồn của Lê Hà đã được hoa xuân mang về núi Xuân Thần nhưng khí tức của nàng quá yếu. Khi thần bảo hộ hồn phách cho nàng, Vô Hình Thần Binh đột nhiên ra tay với thần.”
Phù Dao lại ho ra một ngụm máu, trong tay là một thần binh lệnh đã vỡ nát.
“Vì bảo vệ bản thân, thần buộc phải giết Vô Hình Thần Binh, xin Thiên hậu thứ tội.”
Thiên hậu nhìn mảnh vỡ của thần binh lệnh, thở dài:
“Thiên đế quá đáng rồi.”
Bà nâng tay, đầu ngón tay khẽ tỏa ra một ngọn đèn Thanh Liên, nhẹ nhàng bay về phía thần binh lệnh. Chỉ trong chớp mắt, thần binh lệnh dưới ánh sáng của đèn Thanh Liên hóa thành tro bụi.
“Chuyện này, ngươi đã chịu ủy khuất rồi.”
Phù Dao vội nói không dám.
“Tàn hồn của Lê Hà thế nào rồi?”
Phù Dao lắc đầu: “Không giữ được.”
Thiên hậu thở dài một hơi, nhẹ nhàng xoa ấn đường, chậm rãi mở mắt:
“Nếu Thiên đế đã chen tay vào, hại Lê Hà hồn phi phách tán thì phái người đến Bạch Long nhất tộc báo tang đi.”
“Dù Thương Minh là nhi tử của ta nhưng lần này phụ tử bọn họ có lỗi ta cũng không thể bao che.”
Phù Dao đáp vâng, nhưng ngay sau đó lại nghe Thiên hậu nói:
“Ngọn đèn Thanh Liên này tặng cho Bạch Long nhất tộc, coi như bù đắp.”
Tim Phù Dao chợt đập mạnh.
Ngọn đèn Thanh Liên này… vừa mới hủy đi thần binh lệnh. Thần binh lệnh bị diệt thì Vô Hình Thần Binh mới thật sự tan thành tro bụi.
Nếu Thiên đế tức giận, lần theo khí tức của thần binh lệnh mà truy cứu chắc chắn sẽ tìm đến ngọn đèn Thanh Liên.
Mà bây giờ đèn Thanh Liên lại được gửi đến Bạch Long nhất tộc…
Phù Dao âm thầm thở dài.
Lần này Bạch Long nhất tộc e rằng thật sự trở thành cá trên thớt rồi.
Bình luận cho "Chương 388"
BÌNH LUẬN