- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 396 - Thương Minh là mối nguy lớn nhất của Tiêu Trầm Nghiên
Tiêu Trầm Nghiên đã trở lại, thật đáng mừng!
Tuy hai người không hẳn là chia xa, Thương Minh cũng chỉ xuất hiện mấy ngày, nhưng giữa họ lại có cảm giác “tiểu biệt thắng tân hôn”.
Tự nhiên không thể thiếu những màn tình chàng ý thiếp, quấn quýt bên nhau.
Chủ yếu vẫn là vì cú đánh trời giáng của nữ quỷ nào đó quá mức chí mạng khiến nam nhân vừa uất ức vừa ghen tuông. Nhưng đúng lúc sự việc sắp tiến triển đến một giai đoạn nào đó Tiêu Trầm Nghiên bỗng dừng lại.
Sau đó sắc mặt hắn sa sầm, nhanh chóng kéo váy của Thanh Vũ xuống.
“Này, làm gì đấy?” Thanh Vũ chớp mắt nhìn hắn, đôi chân nhỏ nghịch ngợm cọ cọ lên người hắn.
Tiêu Trầm Nghiên nắm lấy cổ chân nàng, đè chân nàng xuống.
“Mặc y phục lại đi.” Hắn nhắm mắt, cầm lấy dây áo của nàng, định buộc lại giúp nàng, nhưng động tác lại vụng về đến lạ.
Thanh Vũ bị hành động của hắn chọc tức đến buồn cười, liền vòng tay ôm lấy cổ hắn, cắn lên tai hắn một cái: “Huynh bị gì vậy?”
…
…
Tiêu Trầm Nghiên chỉnh lại y phục cho nàng xong mới mở mắt ra, thần sắc u ám: “Ta nghi ngờ tên đó có thể nhìn thấy.”
Thanh Vũ chợt ngộ ra, biểu cảm có chút kỳ quái: “Thế nhưng bây giờ huynh che cũng muộn rồi, chuyện không đứng đắn của chúng ta trước đây làm đâu phải ít?”
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Trầm Nghiên càng đen kịt.
“Từ nay về sau chúng ta phải cẩn thận hơn.” Hắn nghiêm túc nói, “Trước khi giải quyết hắn xong ta không thể chạm vào nàng nữa.”
Thanh Vũ: “???”
“Huynh nghiêm túc đấy à?”
Tiêu Trầm Nghiên gật đầu.
Thanh Vũ: “… Thực ra bọn ta làm quỷ thật sự không có cái gọi là liêm sỉ đâu…”
Tiêu Trầm Nghiên mặt không cảm xúc nhìn nàng: “Ta cũng không có, nhưng ta hẹp hòi.”
Thanh Vũ phì cười, bị hắn chọc cho vui vẻ, lập tức ôm lấy hắn hôn một cái: “Nghiên mực, sao huynh đáng yêu vậy chứ, ta thích huynh quá đi!”
Thanh Vũ rất hiếm khi thẳng thắn nói thích hay yêu ai.
Lời nàng nói lúc nào cũng châm chọc, đầy ẩn ý.
Tiêu Trầm Nghiên nghe xong, bao nhiêu ghen tuông đều tan biến, trong lòng như bị ném vào một hũ mật. Hắn định bày ra vẻ nghiêm nghị một chút, nhưng vừa chạm vào ánh mắt nàng thì lập tức thất thủ.
Nhịn không được bật cười.
“Từ bao giờ học được mấy câu dỗ ngọt này thế?”
“Học từ huynh đó.” Thanh Vũ ôm cổ hắn, cảm khái: “Quỷ tộc bọn ta, có so sánh rồi mới biết trân trọng.”
Nàng chạm nhẹ vào mặt hắn: “Nhìn cái bộ dạng chết tiệt của Thương Minh xong rồi lại nhìn huynh, ta thấy huynh đẹp đẽ sáng sủa hẳn lên, quyến rũ không chịu nổi.”
Tiêu Trầm Nghiên lườm nàng, vậy ta còn phải cảm ơn cái tên khốn kia à?
Hắn đứng dậy, thuận thế ôm lấy nàng. Giờ thì sau đầu không còn đau nữa, nhưng nghĩ đến Thương Minh đầu lại đau rồi.
“Ký ức của huynh và hắn bây giờ đã hoàn toàn dung hợp rồi à?”
“Được tám phần rồi, tên đó vẫn giấu một số chuyện.” Tiêu Trầm Nghiên khẽ nhíu mày, lần này Thương Minh đột ngột tỉnh lại, ban đầu khiến hắn có chút trở tay không kịp.
Thanh Vũ chớp chớp mắt: “Hắn tỉnh lại còn huynh thì ngủ à? Nhưng ta có cảm giác huynh biết chuyện bên ngoài thì phải?”
“Đúng vậy, có thể cảm nhận được, giống như đang mơ mà vẫn tỉnh táo.”
Tiêu Trầm Nghiên giải thích, giữa hắn và Thương Minh như có một lớp màn ngăn cách.
Cảm giác ấy rất kỳ lạ, không thể nói là hai ý thức tranh giành quyền điều khiển cơ thể.
Mà giống như… hắn cũng đã trở thành Thương Minh.
Trong nhiều chuyện, với nhiều người, cảm xúc mà hắn và Thương Minh thể hiện ra bên ngoài dường như là đồng nhất, cùng một nhịp đập.
Duy chỉ khi đối diện với Thanh Vũ, giữa hắn và Thương Minh lại xuất hiện một ranh giới vô hình.
Thanh Vũ nghe vậy, khẽ nhíu mày, nhớ đến câu nói của Thương Minh: ” Khi ta yêu nàng rồi, ta và hắn sẽ hoàn toàn hợp nhất.”
“Hiện tại mà nói, tên khốn đó quả thực không có ý định ‘giết thê chứng đạo’.”
Đây là điều mà Tiêu Trầm Nghiên có thể cảm nhận rõ ràng. Nhưng mà…
Sắc mặt hắn trở nên kỳ quái: “Nhưng hắn thực sự muốn thử xem có giết được nàng không, điều này cũng là thật.”
Thật đúng là mâu thuẫn.
Nhưng cũng không khó để lý giải.
Hắn không giết thê chứng đạo vì chuyện này tuyệt đối không phải con đường chính đạo.
Hắn muốn thử giết Thanh Vũ là để xác nhận ảnh hưởng của nàng đối với sự tồn tại của hắn, đồng thời…
Đúng như Thương Minh đã nói, Thanh Vũ chính là kiếp nạn của hắn.
“Cái tên đó thật sự có bệnh.” Tiêu Trầm Nghiên nhức đầu thở dài, “Vì cái gọi là đại đạo, cái gì cũng muốn thử một lần.”
“Ta thật sự muốn cạy đầu huynh ra xem trí nhớ của hắn.” Đôi mắt Thanh Vũ sáng lên: “Hắn vì tu đạo, rốt cuộc còn làm những chuyện điên rồ gì?”
Tiêu Trầm Nghiên im lặng.
Không biết hắn nhớ đến điều gì, sắc mặt thoáng cứng đờ.
Thanh Vũ bị khơi gợi tò mò, liền ôm lấy cổ hắn lắc lư không ngừng: “Nói đi mà, nói đi mà.”
Tiêu Trầm Nghiên khẽ giật khóe môi, thật sự không muốn nói, thậm chí không muốn có ký ức đó.
“Tiêu Trầm Nghiên! Huynh có còn yêu ta không, có nói không thì bảo?”
“Tiêu nghiên mực, đồ nghiên mực thối!”
“Nghiên mực ca ca~~~”
“Nói đi mà, nói đi~”
Thanh Vũ tung ra đòn sát thủ.
Tiêu Trầm Nghiên bị nàng quấn lấy đến mức đầu óc tê dại, đành đè lại vòng eo nàng đang lắc lư loạn xạ, bực bội nói: “Ta nói, nhưng nàng không được cười.”
“Ta không cười! Sao ta có thể cười huynh chứ!” Thanh Vũ nói một cách chính trực.
Đùa à, cho dù có cười cũng là cười Thương Minh thôi!
Tiêu Trầm Nghiên lộ ra vẻ mặt khó nói thành lời, ghé sát tai nàng thì thầm mấy câu.
Thanh Vũ hít một hơi lạnh, đột nhiên cúi đầu nhìn xuống vị trí eo bụng hắn.
“Hắn… hắn… hắn đúng là kẻ nhẫn tâm.”
Thanh Vũ nuốt nước bọt, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Tiêu Trầm Nghiên: “Huynh… sẽ không…”
Mặt Tiêu Trầm Nghiên đen như than: “Ta có vấn đề hay không chẳng lẽ nàng không biết?”
Thanh Vũ: “Không biết… chúng ta đã từng ‘thực chiến’ đâu.”
Tiêu Trầm Nghiên: “……”
Đây chính là lý do hắn không muốn nói.
Cái tên điên Thương Minh kia, vì tu luyện Thái Thượng Vong Tình đạo thật sự dám làm bất cứ chuyện gì.
Để đoạn tuyệt dục vọng, hắn thậm chí còn từng nghĩ đến chuyện tự thiến.
Tiêu Trầm Nghiên khi nhìn thấy phần ký ức đó suýt chút nữa thì hồn phi phách tán.
Trước tiên, cái tên đó vốn dĩ chưa từng có dục vọng.
May mắn là, cuối cùng Thương Minh vẫn không ra tay tự thiến, không phải vì luyến tiếc mà là bởi vì ngay khi chuẩn bị hành động, hắn chợt nhận ra bản thân vốn không có ham muốn trần tục, cảm thấy dùng ngoại lực để đoạn dục là một phương pháp hạ sách.
Thanh Vũ nhìn chằm chằm đầu hắn như đang nhìn một kho báu, lẩm bẩm:
“Lần sau hắn tỉnh lại là khi nào? Ta muốn hỏi hắn trực tiếp, đúng là thiên tài quỷ dị… À không, thần tài mới đúng.”
“Nếu mà… lỡ như hắn thực sự hợp nhất với huynh, đến lúc đó lại muốn đoạn tình, có khi nào hắn sẽ tự thiến không?”
Tiêu Trầm Nghiên muốn nói là không thể nào.
Nhưng nghĩ đến sự điên cuồng của Thương Minh, hắn im lặng, sắc mặt càng lúc càng đen, da đầu tê dại, cả sống lưng lạnh toát.
Ánh mắt Thanh Vũ đột nhiên trở nên thương cảm, nàng vỗ vai hắn, giọng điệu sâu xa:
“Nghiên mực à, ta cảm thấy… thiên hạ đã hiểu lầm Thương Minh rồi…”
“Cái gì mà ‘giết thê chứng đạo’, toàn là nói nhảm.”
“Hắn căn bản không phải mối nguy của ta…”
Thanh Vũ lại vỗ mạnh vai Tiêu Trầm Nghiên, thở dài nói:
“Hắn là mối nguy lớn nhất của huynh mới đúng”
Tiêu Trầm Nghiên: “……”
Đầu hắn bắt đầu ong ong đau đớn.
Thương Minh, hắn thật sự có bệnh, có bệnh nặng!
Tên khốn này, nếu có thể tự thiến, hắn thực sự dám làm!
Thuần túy là… đảo nghịch tự nhiên!
Bình luận cho "Chương 396"
BÌNH LUẬN