- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 398 - Tiêu nghiên mực, huynh không giữ nam đức?
Tại Bắc Hải quận.
Chuyện Long Vương cưới thê tử đã hoàn toàn lắng xuống, việc lập tứ linh cũng đang được tiến hành.
Lê Kha từng dẫn thuộc hạ Thủy tộc trấn áp đám “hải sản” quấy phá dọc bờ biển, vô tình lại tạo được lòng tin trong dân chúng.
Xem ra, lần này coi như Lê Hà dệt áo cưới cho đệ đệ của mình rồi.
Những linh hồn binh sĩ Anh Hồn quân và Trấn Ma sứ tử trận vẫn còn tàn hồn, Thanh Vũ đã đưa họ vào địa phủ nuôi dưỡng, coi như việc ở Bắc Hải quận đã tạm ổn.
Vài ngày sau tiểu Huyền Quy cuối cùng cũng tỉnh lại.
Chỉ là, khi tỉnh dậy, động tĩnh của nó quả thực có chút kinh người.
Tiêu Trầm Nghiên đang bóc tôm cho Thanh Vũ, hai phu thê dùng bữa vui vẻ bỗng cảm nhận được một luồng dương khí mạnh mẽ từ hậu viện phủ Quận thủ, tựa như núi lửa sắp phun trào.
Hai người đồng loạt biến mất khỏi bàn ăn.
Tiêu Trầm Nghiên vung tay hạ kết giới, bao trọn căn phòng nơi tiểu Huyền Quy đang ở, còn Thanh Vũ thì trực tiếp phá cửa xông vào.
Vừa mở cửa, một luồng dương khí bùng phát dữ dội.
Thanh Vũ phất tay áo, thu toàn bộ dương khí đang tỏa ra, nhét ngược lại vào cơ thể tiểu Huyền Quy.
“Ối trời… Ợ——”
Bị dương khí nhét đầy miệng, tiểu Huyền Quy bị nghẹn đến mức ợ một tiếng, bộ lông xanh nhỏ rối tung, đôi mắt còn mang theo vẻ hoang mang như bị nhồi đến căng bụng.
Đợi đến khi Tiêu Trầm Nghiên bước vào nó mới chợt tỉnh táo lại.
“Đại tỷ! Tỷ phu!”
Tiểu Huyền Quy đứng dậy, lon ton chạy đến bên hai người.
Tiêu Trầm Nghiên nhướng mày: “Cao lên rồi.”
Lúc này tiểu Huyền Quy đã cao lên một đoạn đáng kể. Trước đây nó chỉ như một tiểu oa nhi, giờ đã ra dáng thiếu niên, lớp thịt mềm trên mặt cũng biến mất.
Từ vẻ đáng yêu như ngọc tuyết giờ đã trở nên thanh tú, đặc biệt khí tức trên người cũng thay đổi. Sau khi suýt bị luyện hóa rồi lại được Tam Thanh Chân Lộ rèn luyện, tiểu Huyền Quy đã lột xác khỏi yêu tính, mang theo một khí chất thâm trầm của đất trời.
“Không chỉ cao lên, mà còn gặp họa được phúc nữa đấy.” Thanh Vũ xoa đầu nó, “Không tệ không tệ, lần này ngươi làm công cho ta thêm năm ngàn năm cũng không thành vấn đề rồi.”
Hai mắt tiểu Huyền Quy sáng rỡ: “Vậy… vậy cơm trắng cũng phải lo thêm ngàn năm mới được!”
“Được được được, năm ngàn năm công không lương, ba ngàn năm cơm trắng, đảm bảo đủ.”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn bộ dạng vui mừng hớn hở của tiểu Huyền Quy chỉ biết lắc đầu thở dài.
Cái gì cũng lớn lên rồi, chỉ có đầu óc là vẫn thế thôi đúng không?
Sau khi tỉnh lại, biết được Lê Hà đã chết, tôn nhi của mình vẫn an toàn, tiểu Huyền Quy cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
“Nói mới nhớ, đại tỷ, tôn nhi của ta đâu rồi?”
“Ngươi nói đến nó sao…”
Thanh Vũ giơ tay lên, để lộ một con tiểu Ngọc Quy đã bị xoa đến mức bóng loáng, hai mắt nó lúc này như vẫn đang xoay vòng vòng.
“Á… ta… ta thấy gia gia… nhiều gia gia quá…” Tiểu Ngọc Quy lẩm bẩm.
Tiểu Huyền Quy lập tức ném ánh mắt trách móc về phía Thanh Vũ, nàng chỉ cười gượng rồi đặt tiểu Ngọc Quy lên mái tóc xanh rối bù như tổ chim của nó, còn tiếc nuối mà xoa thêm vài cái.
Phải nói, cảm giác mân mê tiểu Ngọc Quy trong tay thật sự rất tuyệt.
“Nhắc mới nhớ, huyết mạch Huyền Vũ trong người ngươi đã thức tỉnh rồi đúng không?”
“Bị tỷ tỷ phát hiện rồi sao?” Tiểu Huyền Quy mắt sáng rỡ, chỉ vào đầu mình: “Lần này tỉnh lại, trong đầu đệ xuất hiện rất nhiều ký ức mơ hồ, toàn là thần thông mà đệ chưa từng biết! Đệ cảm thấy, nếu gặp lại con ác long kia chắc chắn đệ có thể…
Ừm, có lẽ vẫn chưa đánh thắng được… Nhưng nếu tu luyện thêm ngàn năm đệ nhất định có thể đánh bại nó!”
Hết cách rồi, ai bảo tiểu Huyền Quy vẫn còn là một con rùa chưa trưởng thành chứ.
Tuy nhiên, sự thức tỉnh huyết mạch Huyền Vũ trên người nó lại khiến Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên nảy sinh một suy nghĩ khác.
Hai phu thê rời khỏi phòng.
“Thương Minh muốn phục sinh tứ linh thánh thú tại nhân gian, mà trùng hợp thay, tiểu Huyền Quy lại được lợi từ họa, huyết mạch Huyền Vũ thức tỉnh…”
Thanh Vũ chậc một tiếng, “Tên đó cũng biết bói toán à?”
Tiêu Trầm Nghiên trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: “Không phải là bói toán”.
Hắn nhìn lên trời, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó: “Có lẽ điều mà Thiên Đạo ban cho hắn chính là năng lực tiên tri.”
Phục sinh tứ linh tại nhân gian chính là thuận theo thiên mệnh.
“Thiên Đạo vô tình nhưng cũng hữu tình, sự xuất hiện của tứ linh sẽ giúp ổn định trật tự nhân gian, duy trì cân bằng tam giới.”
“Thiên mệnh này, nói nhỏ thì là giúp đỡ nhân gian, nói lớn thì là giữ vững sự cân bằng của tam giới.”
Thanh Vũ lắng nghe Tiêu Trầm Nghiên chậm rãi phân tích, trong mắt lóe lên một tia suy tư.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo…
Bốp!
Bóng dáng cao lớn của nam nhân hơi cúi xuống, hắn đưa tay ôm lấy sau đầu, kinh ngạc nhìn sang bên cạnh.
Bàn tay tội lỗi của Thanh Vũ vẫn chưa kịp rút lại, bốn mắt nhìn nhau, nàng khẽ thở phào:
“Hù ta giật mình, lúc nãy huynh nói chuyện làm ta tưởng tên cẩu Thương Minh lại xuất hiện rồi.”
Tiêu Trầm Nghiên hơi mím môi, hít sâu một hơi: “Không phải nàng nói… muốn áp dụng chính sách mềm mỏng sao?”
Thanh Vũ đau đớn thốt lên: “Tay… Tay quen khó sửa mà.”
Chỉ cần nghe thấy giọng điệu của Thương Minh nàng liền ngứa tay không nhịn được!
Tiêu Trầm Nghiên lại hít sâu thêm một hơi rồi cúi người bế ngang nàng lên.
Thanh Vũ lập tức giãy giụa: “Huynh làm gì! Tiêu nghiên mực, huynh không giữ nam đức, định đảo ngược trật tự sao!”
“Không giữ nữa, hôm nay ta phải tạo phản nàng.”
“Huynh còn dám tạo phản? Chán sống rồi à—”
Hai người cãi vã ầm ĩ, vừa đánh vừa cười, vừa chạy vừa trêu chọc nhau.
Bên này, tiểu Huyền Quy đội tôn nhi rùa trên đầu bước ra ngoài, chào hỏi Dạ Du sau bao ngày không gặp. Nhìn theo hướng tỷ tỷ và tỷ phu đùa giỡn nó không khỏi thở dài:
“Sao ta ngủ một giấc tỉnh dậy, tỷ tỷ và tỷ phu đều trở nên trẻ con thế này, thật sự là quá thiếu ổn trọng.”
Dạ Du nghe vậy, không biết nhớ tới ai, liếc nhìn hai con quỷ nhỏ vẫn chưa hiểu sự đời, lắc đầu nói:
“Ngươi không hiểu đâu.”
“Dù có thông minh đến đâu, chỉ cần dính vào một chữ ‘tình’, đều sẽ trở thành kẻ ngốc.”
Tiểu Huyền Quy nghi hoặc ngẩng đầu rồi lập tức nhìn thấy một nụ cười ngốc nghếch đến mức tỏa sáng.
Cả người hắn run lên—quá đáng sợ! Chưa bao giờ hắn thấy Dạ Du ca ca cười đáng sợ đến vậy!
Người nào xui xẻo thế, bị hắn nhớ thương đến mức này chắc là sắp gặp đại hạn rồi!
Xa tận kinh thành, nhị tiểu thư nhà họ Hách đang tức giận mắng chửi:
“Có nhầm không vậy, ta lại chọc phải ai nữa rồi! Hôm nay ra đường đạp phải mười bãi phân chó rồi đây này!”
Bình luận cho "Chương 398"
BÌNH LUẬN