- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 409 - Nhân quả giữa Thương Minh và nàng
Định Quốc Công phủ.
“Tiễn khách, không gặp.”
Giọng nói lạnh lùng của Tạ Sơ truyền ra từ trong phòng, xen lẫn vài tiếng ho khẽ.
Thanh Vũ đứng giữa sân, gãi gãi mặt. Đối diện với vẻ mặt muốn nói lại thôi của Tạ Vận, nàng có chút ngượng ngùng:
“Cái đó… Đại cữu à…”
“Là do đám quỷ dưới tay ta làm loạn.”
Dứt lời, nàng quắc mắt nhìn về góc sân, nơi có hai con quỷ bị trói chặt như xiên thịt nướng.
Ngón tay nàng búng nhẹ một cái, ngọn thanh minh nghiệp hỏa lại bùng lên dữ dội hơn.
Mà hai con quỷ bị xâu thành chuỗi kia, không ai khác chính là Biện Thành Vương và Sở Giang Vương của điện thứ hai.
Sở Giang Vương vốn là một hán tử mặt đen, lúc này mặt mũi bầm dập, trên trán nổi lên từng cục u lớn, trông như một hoà thượng béo đầu bóng loáng.
Biện Thành Vương cũng chẳng khá hơn, trên đầu sưng hai cục u cân xứng như… cặp sừng nhỏ.
“A a a a, đừng đốt nữa! Chín rồi! Mông chín rồi!!”
Sở Giang Vương bị thiêu đến mức hét toáng lên.
…
…
Biện Thành Vương cũng bị thiêu đỏ bừng cả mặt, người run lên từng đợt nhưng vẫn không quên châm chọc:
“Chút đau này mà không chịu nổi? Đồ vô dụng!”
Sở Giang Vương trợn mắt nhìn hắn, thấy lửa dưới chân Biện Thành Vương mới chỉ bén đến mắt cá, lửa giận bùng lên, mấy cục u trên đầu lại sưng thêm một vòng.
Hắn quát lớn với Thanh Vũ:
“Ta không phục! Bệ hạ thiên vị! Sao lại đốt ta bằng lửa mạnh?!”
Thanh Vũ mặt không cảm xúc: “Tại thịt ngươi dai.”
Sở Giang Vương nước mắt ròng ròng như sợi mì bản rộng.
Tạ Vận nhìn cảnh tượng địa ngục trần gian trước mắt chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng:
“Hiền… hiền tức à… hay là… thôi bỏ đi được không?”
Bị đám quỷ già quấy rối nhi tử mình ông đúng là vừa lo vừa đau lòng. Nhưng bây giờ…
Ông thực sự cảm thấy, đám Diêm Vương này sống dưới tay hiền tức ông… cũng chẳng dễ dàng gì.
“Nể mặt đại cữu, vậy ta tạm tha tội chết cho bọn họ.”
Thanh Vũ búng ngón tay lần nữa, nghiệp hỏa lập tức thu về.
Biện Thành Vương và Sở Giang Vương đồng loạt thở phào, người vẫn nồng nặc mùi thịt cháy.
Thanh Vũ hờ hững liếc qua:
“Cút về, lăn đủ mười vòng trong vạc dầu mới được rời đi.”
Sở Giang Vương đau lòng đến mức giật giật khoé miệng.
Biện Thành Vương lại sáng mắt lên:
“Tỷ tỷ! Ta nguyện lăn hai mươi vòng, tỷ giao Tạ Sơ cho ta trước có được không?!”
Sở Giang Vương lập tức nổi giận:
Tên khốn! Ngươi còn định chen ngang?!
“Ta có thể lăn một trăm vòng! Bệ hạ, chức trách của điện thứ hai do ta cai quản hoàn toàn phù hợp với chức quan của Tạ Thiếu khanh ở nhân gian! Nếu người giao hắn cho lão Lục kia chẳng phải là lãng phí nhân tài sao?!”
“Ta phản đối! Ta không phục! Người không thể thiên vị chỉ vì hắn mặt dày nịnh nọt! Tên này ở nhân gian còn là gian thần bên cạnh Hoàng đế, đem đi xử trảm cũng chẳng oan!”
Thanh Vũ khẽ liếc hắn một cái.
Sở Giang Vương lập tức câm miệng.
Nàng hừ lạnh:
“Bản tọa sớm đã hạ lệnh không cho các ngươi quấy nhiễu Tạ Sơ, tất cả đều coi lời ta như gió thoảng bên tai phải không?”
Sở Giang Vương run lên bần bật, Biện Thành Vương cũng thu lại vẻ hả hê, định mở miệng:
“Tỷ…”
Ánh mắt Thanh Vũ quét qua, hắn lập tức rụt cổ, im thin thít.
“Lão Lục, lăn đủ mười vòng trong vạc dầu, sau đó đến Núi Đao địa ngục lăn thêm năm vòng nữa. Cút hết đi.”
Hai con quỷ ngoan ngoãn tuân lệnh.
Lần này Sở Giang Vương cũng không dám hó hé gì.
Quả nhiên, bệ hạ vẫn là bệ hạ, ngay cả quỷ nhà mình cũng không nương tay.
Đuổi hai con quỷ gây chuyện đi, Thanh Vũ sờ sờ mũi, liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Tạ Sơ.
“Tử Uyên không muốn gặp ta, vậy ta đi trước…”
Cạch—
Cánh cửa bật mở từ bên trong.
Tạ Sơ đứng ngay cửa, sắc mặt tái nhợt, lạnh lùng nghiêm nghị nhìn nàng:
“Muội là người?”
Thanh Vũ thẳng lưng: “Vậy chắc chắn không phải rồi.”
Tạ Sơ nhìn nàng một cái, không nói gì thêm mà quay sang Tạ Vận: “Phụ thân yên tâm, nhi tử không có vấn đề gì.”
Tạ Vận thấy vậy, đoán rằng hai ‘người’ này có chuyện muốn nói riêng, liền gật đầu rồi rời đi.
Thanh Vũ cười tít mắt bước tới: “Ai da, Tử Uyên ca ca à~”
Lông tơ trên cánh tay Tạ Sơ khẽ dựng lên, ánh mắt hắn bình thản nhìn nàng. Thanh Vũ chớp mắt: “Sao vậy, Tử Uyên ca ca?”
Một lúc lâu sau, Tạ Sơ thở dài.
Đầu vốn đã đau, giờ lại càng nhức hơn.
“Muội cảm thấy Tiêu Trầm Nghiên quá rộng lượng, hay là thấy mạng ta quá cứng?”
Trong lòng hắn, tiểu muội Thanh Vũ đáng yêu ngày xưa đã ‘chết’ từ lâu rồi. Bây giờ nàng gọi hắn một tiếng ‘ca ca’, hắn chỉ cảm thấy như đang thúc giục mạng mình mà thôi.
Thanh Vũ cũng không đùa cợt nữa, chỉ cười nói: “Nếu ta gọi người khác là ca ca, Tiêu nghiên mực chắc chắn sẽ ghen đến mức chua cả mười dặm. Nhưng nếu là huynh, chắc huynh ấy sẽ không có ý kiến gì.”
À không, có lẽ cũng có ý kiến đấy.
Nhưng chắc chắn không phải là ghen, mà là sợ nàng gọi đến mức làm Tạ Sơ tắt thở luôn.
Tạ Sơ bất đắc dĩ liếc nàng một cái, không vòng vo nữa mà hỏi thẳng: “A nghiên có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Thanh Vũ cũng không bất ngờ khi hắn nhìn ra điểm bất thường, thất khiếu linh lung tâm của Tạ Sơ không phải hữu danh vô thực.
Khi nàng và nghiên mực đến Bắc Hải quận, Tiêu Trầm Nghiên để lại một phân thân ở kinh thành. Sau đó ý thức Thương Minh xuất hiện, phân thân đó cũng bị hắn khống chế, lập tức biến thành một con ‘lừa’ chính hiệu.
Tốc độ xử lý chính sự nhanh đến mức Tả tướng cười không khép nổi miệng.
“Ừm, đó là Thương Minh.” Thanh Vũ dứt khoát nói, không giấu giếm gì với Tạ Sơ. Nàng phất tay:
“Dù sao thì khi Thương Minh xuất hiện, huynh cứ tránh xa hắn một chút là được. Tên đó so với ta còn vô nhân tính hơn nhiều, cái thói quen xem người như lừa mà sai bảo chính là do hắn khởi xướng!”
Tạ Sơ sâu xa nhìn nàng một cái.
Tin hay không đều viết rõ trong ánh mắt.
Hắn trầm ngâm giây lát, bỗng nói: “Dường như muội cho rằng khi biến thành Thương Minh, A nghiên không còn là Tiêu Trầm Nghiên nữa.”
Thanh Vũ ngạc nhiên nhìn hắn: “Huynh cảm thấy họ là cùng một người sao?”
Dứt lời, nàng hơi cau mày.
Nghĩ kỹ lại, quả thực có điều kỳ lạ.
Đại ca và Tạ Sơ là hai người hiểu rõ Tiêu Trầm Nghiên nhất trên thế gian này. Thế nhưng sau khi trở về, đại ca chưa từng nhắc đến sự khác thường của phân thân kia.
Ngược lại, Tạ Sơ lại nhận ra điểm bất thường.
Có lẽ đại ca không có thất khiếu linh lung tâm như Tạ Sơ, nhưng sự khác biệt giữa Thương Minh và nghiên mực rõ ràng đến mức không thể không nhìn ra.
Trừ phi…
Lời tiếp theo của Tạ Sơ đã chứng thực suy đoán của nàng.
“Ta đã tiếp xúc với phân thân của A nghiên ở trong cung, hắn và Tiêu Trầm Nghiên ta quen biết không có gì khác biệt.”
“Không có gì khác biệt? Vậy sao huynh lại cảm thấy có điều bất thường?”
“Bởi vì có nhắc đến muội.”
Thanh Vũ nhướng mày.
Tạ Sơ nhớ lại lúc đó: “Ánh mắt không giống nhau.”
Trước đây, mỗi lần nhắc đến Thanh Vũ, đôi mắt Tiêu Trầm Nghiên liền trở nên ôn nhu giống như băng lạnh gặp được ngọn lửa ấm áp.
Là thứ tình cảm nhu hòa giữa cõi hồng trần, là yêu thương triền miên không thể che giấu.
Nhưng hôm đó, người hắn gặp trong cung thực chất là Thương Minh.
Khi nhắc đến Thanh Vũ, ánh mắt của đối phương tĩnh lặng như hồ sâu, thỉnh thoảng có gợn sóng, nhưng đó không phải là yêu thương mà là một loại tò mò thuần khiết.
Đó là điều mà Tạ Sơ chưa từng thấy ở bằng hữu mình.
Cũng chính sự bất thường này khiến hắn nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng ngoài điểm đó ra, Thương Minh và Tiêu Trầm Nghiên trong mắt người khác không có khác biệt rõ ràng.
Tạ Sơ nhìn Thanh Vũ, có chút băn khoăn hỏi:
“Ta nhớ tiểu Vũ từng nói rằng, thần tiên hạ phàm lịch kiếp, khi quay về tiên giới sẽ quên hết tiền trần, bởi vậy nên khi lịch kiếp và sau khi phi thăng không còn là cùng một người nữa.”
“Nhưng trường hợp của A nghiên, hắn và Thương Minh vốn là cùng một linh hồn, có chung ký ức và cảm xúc, vậy họ có còn được xem là hai ‘người’ không?”
Lời này vô tình đánh trúng mấu chốt.
Ở Bắc Hải quận, do nàng đối diện trực tiếp với Thương Minh nên Dạ Du và Bút Tiểu Phương đều có thể nhận ra sự khác biệt rõ ràng giữa hắn và nghiên mực.
Nhưng khi nàng không có mặt thì trong mắt người khác, Thương Minh và Tiêu Trầm Nghiên dường như vẫn là cùng một người.
Bỗng nhiên Thanh Vũ nhớ lại câu nói mà Thương Minh từng nhấn mạnh nhiều lần:
— “Ta là Tiêu Trầm Nghiên, Tiêu Trầm Nghiên cũng là Thương Minh.”
Mà nàng chính là bức tường ngăn cách hai người họ.
Nàng… quả thực là kiếp nạn của hắn.
Cảm giác ấy giống như…
Vì có nàng mới có Tiêu Trầm Nghiên của hiện tại, mới có Thương Minh của hiện tại.
Lúc này, nàng bỗng thấy một sợi nhân quả kỳ lạ phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, hoàn toàn khác biệt với những sợi nhân quả nàng từng thấy trước đây.
Sợi nhân quả ấy kéo dài từ hư không vô tận, quấn chặt lấy nàng, còn đầu kia vươn về một phương hướng khác.
Nàng biết, đầu bên kia của nhân quả chính là Thương Minh.
Và sợi nhân quả này…
Dường như đã tồn tại từ khi nàng vừa sinh ra, từ khoảnh khắc nàng mở mắt lần đầu tiên trong địa phủ.
Lúc đó nàng đã từng thấy nó, nhưng không hiểu sao lại quên mất sự tồn tại của nó.
Lần đầu tiên mở mắt, nàng đã nhìn dọc theo sợi nhân quả này và thấy được một đôi mắt.
Nàng từng đối diện với người đó…
Đó là người đầu tiên nàng nhìn thấy khi ra đời.
Người đó chính là… Thương Minh.
Bình luận cho "Chương 409"
BÌNH LUẬN