- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 5 - Ngài còn là nam nhân không?
Tiêu Trầm Nghiên: “……”
Hắn nhớ lại trong cơn mê man đêm qua hắn đã chạm phải mùi hương thanh khiết như tuyết đầu mùa. Mùi hương ấy dường như lại đang khuấy động trong không khí khiến cơ thể hắn vô cớ nóng lên một cách kỳ lạ.
Như thể có một ngọn lửa xộc thẳng vào đầu óc.
Rầm!
Thanh Vũ nhìn nam nhân mặt mày âm trầm đóng cửa bỏ đi, đảo mắt một cái, lầm bầm: “Nhóc con”, rồi chui vào chăn ngủ tiếp.
Ngoài cửa, thị vệ lo lắng canh chừng suốt đêm.
Bách Tuế thấy người bước ra, vừa thở phào được một nửa thì nghẹn ngay cổ họng, những người khác cũng mang vẻ mặt như gặp quỷ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào mặt và cổ Tiêu Trầm Nghiên.
Tiêu Trầm Nghiên nhận ra điều gì đó, sắc mặt sa sầm, siết chặt áo choàng: “Trước tiên đến thư phòng.”
Nhưng mới đi được nửa đường thị vệ đã tới báo, Vân Hậu Hành đến phủ.
Tiêu Trầm Nghiên thoáng hiện vẻ châm chọc trong mắt, xem ra đối phương đã chờ cả đêm, không nhận được tin hắn chết thì ngồi không yên nữa rồi.
“Yêu đạo tên Vô Song kia đã thẩm vấn ra gì chưa?”
“Người vẫn hôn mê, dù tra tấn cũng không chịu tỉnh, trông có vẻ không phải giả vờ.” Tư Đồ Kính nói.
Tiêu Trầm Nghiên thoáng dừng chân.
Tư Đồ Kính nhún vai, tỏ ý sâu xa: “Những cách có thể thử thuộc hạ đều đã thử. Có khi là người mới vào phủ không muốn để nữ yêu đạo kia tỉnh lại cũng nên.”
Ánh mắt Tiêu Trầm Nghiên chợt lóe lên một tia u ám.
“Dẫn Vân Hậu Hành đến Trích Tinh viện, ngoài ra, đưa Vân Ngọc Kiều cùng quan tài kia tới, để Vân Hậu Hành – vị phụ thân tốt này – tự mình đến nhận nữ nhi của hắn.”
Là phụ thân đương nhiên nhận ra nữ nhi của mình là thật hay giả, là người hay quỷ.
Hắn cũng muốn xem thử, ‘Vân Thanh Vụ’ khi gặp vị ‘phụ thân tốt’ này sẽ có phản ứng thế nào.
…
Ở Trích Tinh viện, Vân Hậu Hành quỳ sụp xuống khi nhìn thấy Vân Ngọc Kiều trong quan tài với bộ dạng chết thảm.
Ông ta nhìn nam nhân khoác áo choàng đang nhàn nhã uống thuốc dưới hành lang, trong mắt ánh lên tia lệ quang, tranh giành thế chủ động:
“Vương gia! Nữ nhi của hạ quan gả vào vương phủ, sao lại chết thảm thế này?!”
Tiêu Trầm Nghiên đặt bát thuốc xuống, trên gương mặt tuấn tú mang theo bệnh khí nặng nề, dường như mọi sắc bén đều bị mài mòn, nhưng khi cất lời hắn vẫn tạo ra áp lực mạnh mẽ:
“Vân Thượng thư đãng trí rồi sao? Quan tài và xác chết đều do phủ của ngài đưa đến, giờ lại đến chất vấn bản vương?”
Vân Hậu Hành giả vờ thương tiếc: “Hôm qua đúng là trưởng nữ của ta đột ngột qua đời trước khi xuất giá, nhưng thứ nữ Vân Ngọc Kiều lúc vào phủ vẫn là người sống!”
“Vậy sao?” Tiêu Trầm Nghiên giả vờ kinh ngạc nhướng mày.
Bách Tuế tặc lưỡi: “Vân Thượng thư nhớ nhầm rồi, rõ ràng người sống vào phủ là đại tiểu thư, còn người chết là nhị tiểu thư.”
Vân Hậu Hành sững sờ, còn vị đạo sĩ trẻ tuổi vẫn đứng im bên cạnh cũng bất ngờ mở mắt.
Vị đạo sĩ này tên là Vô Cực, chính là sư huynh của nữ đạo sĩ theo bên cạnh Vân Ngọc Kiều đêm qua, cũng là kẻ đã luyện ra ‘hoạt nhân sát’.
Tối qua hắn cảm nhận được ‘hoạt nhân sát’ đã kích hoạt thành công, theo lẽ thường thì phủ Yểm vương khó tránh khỏi kiếp nạn nhưng sự việc có vẻ bất thường, cộng thêm không có tin tức từ sư muội nên sáng nay hắn mới đi theo Vân Hậu Hành tới đây.
Vân Hậu Hành vội nói: “Không thể nào! Rõ ràng nằm trong quan tài gả vào vương phủ là trưởng nữ của ta, Vân Thanh Vụ!”
Cộc!
Tiêu Trầm Nghiên gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Thế thì lạ thật, vậy chẳng lẽ người thành thân với bản vương đêm qua là một người chết?”
Vân Hậu Hành cũng mơ hồ, vô thức liếc nhìn Vô Cực.
Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì?
“Người đâu, mời vương phi ra gặp phụ thân nàng.”
Bên trong phòng.
Thanh Vũ sớm đã bị làm ồn đến tỉnh, chẳng qua nàng không vội ra ngoài, chỉ chậm rãi chải chuốt, sửa soạn.
“Quả là tâm địa đen tối.”
Không hổ danh là ngươi, Tiêu Trầm Nghiên, thật biết cách kiếm chuyện cho ta.
Nhưng thôi, Vân Hậu Hành tự đưa đầu đến cửa cũng tốt, đỡ cho ta phải đi một chuyến.
Thanh Vũ đẩy cửa bước ra, chạm phải ánh mắt chấn kinh của Vân Hậu Hành, khóe môi cong lên nụ cười rực rỡ:
“Phụ thân đại nhân, người đến rồi à~”
Thanh âm trong trẻo nhưng đầy ý cười vang lên khiến sắc mặt Vân Hậu Hành lập tức đại biến, vô thức lùi lại ba bước, suýt nữa thì buột miệng hét lên: “Ngươi làm sao có thể còn sống?!”
Vô Cực quát lớn: “Yêu nghiệt phương nào, dám tác oai tác quái trong vương phủ!”
Bách Tuế vờ kinh ngạc: “Yêu nghiệt gì chứ? Đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà Vân Thượng thư, vương phi của vương gia chúng ta sao?”
“Không! Nàng tuyệt đối không phải trưởng nữ của ta!” Vân Hậu Hành vừa kinh hãi vừa hoảng sợ: “Nàng là quỷ! Nhất định không phải người! Trưởng nữ Vân Thanh Vụ của ta hôm qua đã chết rồi!”
“Ta biết rồi! Chắc chắn là con ác quỷ này đã hại chết Ngọc Kiều của ta đúng không?!”
Đạo sĩ Vô Cực tràn ngập oán độc trong mắt, hung hăng nhìn chằm chằm vào Thanh Vũ: “Bần đạo vừa bước vào vương phủ đã cảm thấy quỷ khí dày đặc, tất có ác quỷ tác loạn. Giờ thì tìm ra nguồn cơn rồi!”
Ngọc Kiều chết rồi, Vô Cực đoán rằng sư muội mình cũng đã gặp nạn.
Tiêu Trầm Nghiên nhàn nhạt liếc nhìn Vô Cực rồi chậm rãi lên tiếng: “Vị này là?”
“Bần đạo pháp hiệu: Vô Cực.”
Tiêu Trầm Nghiên nheo mắt, Tư Đồ Kính hiểu ý, chẳng bao lâu sau, một nữ nhân ăn mặc như nha hoàn, hôn mê bất tỉnh, được khiêng vào.
Chính là sư muội của Vô Cực, nữ yêu đạo tên Vô Song.
Sắc mặt Vô Cực thay đổi, lập tức tiến tới, hét lớn: “Sư muội ta làm sao lại thành ra thế này?”
“Sư muội?” Tiêu Trầm Nghiên vẻ mặt như có chút khó hiểu: “Chẳng phải nữ nhân này là của hồi môn của nhị tiểu thư Vân gia sao?”
Hắn thản nhiên nói: “Bản vương còn tưởng nữ nhân này trung liệt, không nỡ rời xa chủ cũ, muốn xuống dưới bầu bạn với nhị tiểu thư Vân gia nên ngất bên cạnh quan tài, gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Vô Song trước khi được khiêng lên đã bị xử lý, chỉ còn lại vết thương trên trán, trông rất giống như lời Tiêu Trầm Nghiên nói.
Vô Cực lại biết rõ điều đó tuyệt đối không thể.
Hắn lập tức kiểm tra tình trạng của sư muội mình, phát hiện ba hồn bảy phách đã bị quỷ khí xuyên thủng như tổ ong, bề ngoài trông vẫn còn sống nhưng thực chất đã là người chết.
Vô Cực vừa sợ vừa giận.
Ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng của Tiêu Trầm Nghiên vang lên, sát ý ẩn chứa trong lời nói khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.
“Nếu nàng là sư muội của ngươi, vậy thì không phải là nha hoàn bình thường theo hầu.”
“Bản vương giờ đây thật sự tò mò, phủ Thượng thư lại đưa vào một nữ đạo sĩ làm của hồi môn, rốt cuộc có ý đồ gì?”
Keng—
Xung quanh, hắc giáp vệ đồng loạt rút kiếm.
Vân Hậu Hành và Vô Cực lạnh sống lưng, kinh hãi nhìn Tiêu Trầm Nghiên.
Chỉ thấy hắn ngồi trên ghế thái sư, dù thân thể vẫn yếu nhược, nhưng tay nắm chuỗi phật châu, sát khí ẩn giấu trong cốt tủy không thể che giấu được nữa.
“Vân Thượng thư, đã nghĩ ra cách giải thích chưa?”
Vân Hậu Hành mồ hôi lạnh chảy ròng, trao đổi ánh mắt với Vô Cực, chỉ vào Thanh Vũ: “Đều là tại nó! Nó đang hại người!”
Vô Cực nhanh chóng nói: “Sư muội ta theo hồi môn vào vương phủ tuyệt đối không có ý hại người, chỉ là ngày hôm qua quá đặc biệt, sư muội lo lắng ác quỷ phá hỏng hôn lễ nên mới theo vào.”
“Không ngờ sư muội ta vẫn bị hại!” Hắn căm hận nhìn Thanh Vũ, hét lên: “Vương gia có điều không biết, loại ác quỷ có thể mượn xác hoàn hồn này giỏi nhất là mê hoặc nhân tâm, thi triển các tà thuật như ‘quỷ che mắt’ để làm rối loạn thần trí của con người.”
“Việc nó giết hại tiểu thư Ngọc Kiều mới chỉ là khởi đầu. Nếu để nó sống, chắc chắn mỗi ngày sẽ phải ăn gan tim người sống mới có thể tiếp tục ở lại nhân gian!”
“Nếu không trừ bỏ con quỷ này, hậu họa khôn lường!”
Ngữ khí của Vô Cực đầy chắc chắn, Vân Hậu Hành cũng liên tục gật đầu: “Đúng! Ác quỷ này đã sát hại nữ nhi của ta, không thể để nó ta tiếp tục làm loạn nhân gian!”
Hai kẻ này vốn cùng một ruộc, hiện giờ đã chắc chắn rằng “Vân Thanh Vụ” là quỷ báo thù, vậy mục tiêu nàng ta muốn giết nhất chắc chắn là bọn chúng.
Dù sao, chính bọn chúng là nguyên nhân khiến ‘hoạt nhân sát’ xuất hiện.
Nếu không mau chóng trừ khử nàng, người chết đầu tiên chắc chắn sẽ là bọn chúng!
Thanh Vụ cười lạnh, ánh mắt tràn đầy trào phúng:
“Đạo sĩ ngu xuẩn ở đâu đến đây mà dám ngậm máu phun người? Ngươi nói ta là quỷ, vậy ta liền là quỷ sao?” Thanh Vũ cười nhạt.
Vô Cực quét phất trần một cái, gằn giọng: “Còn muốn ngụy biện? Bần đạo sẽ lập tức khiến ngươi hiện nguyên hình!”
Hắn lấy ra năm tấm bùa vàng, bùa lập tức tự cháy không cần lửa, bắn thẳng về phía Thanh Vụ.
Gió mạnh thổi đến, năm lá bùa ‘vù’ một cái liền bị phản ngược về phía Vô Cực, một lá dính thẳng lên tay áo hắn lập tức bốc cháy!
Vô Cực hét lên hoảng sợ, vội vàng cởi áo ngoài ném xuống đất, ánh mắt hung ác: “Con quỷ này! Đạo hạnh không hề thấp!”
“Đạo sĩ thối, gan cũng không nhỏ nhỉ” Thanh Vũ cười nhạo, liếc sang Tiêu Trầm Nghiên, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích:
“Ta nói này vương gia, ngài cứ để mặc người ta đến tận cửa chửi rủa vương phi của mình thế à? Ngài còn là nam nhân không?”
Một tiếng hừ lạnh vang lên, Tiêu Trầm Nghiên chậm rãi đứng dậy.
Hắn cao gần mét chín, ánh mắt lạnh lẽo như chim ưng rình mồi, khi nét mặt trầm xuống, áp lực tỏa ra còn khiến người khác nghẹt thở, không dám nhìn thẳng.
Vân Hậu Hành và Vô Cực lạnh toát sống lưng.
Hai kẻ này chỉ lo đối phó Thanh Vũ lại quên mất rằng người nam nhân này còn đáng sợ hơn cả quỷ.
Tiêu Trầm Nghiên lần chuỗi phật châu, giọng nói trầm thấp:
“Vương phi nói có lý.”
“Vân Thượng thư và đạo trưởng Vô Cực đã chắc chắn rằng vương phi là quỷ, vậy thì đưa ra bằng chứng đi. Nếu không…”
Keng—
Những lưỡi đao của hắc giáp vệ lại đồng loạt rút ra khỏi vỏ, lưỡi đao chỉa thẳng vào hai người kia.
Tiêu Trầm Nghiên thản nhiên nói: “Thế thì cùng đi làm quỷ đi.”
Thanh Vũ nhướn mày.
Vân Hậu Hành và Vô Cực nghẹn thở, Vô Cực cắn răng: “Bần đạo có cách để chứng minh! Quỷ sợ lửa, chỉ cần chất củi, nhóm lửa lớn, kẻ bị quỷ nhập, tất nhiên sẽ hiện nguyên hình!”
“Đồ ngu! Người sống không sợ lửa sao?” Thanh Vũ cười khẩy.
“Không bằng ngươi bảo trực tiếp chặt đầu ta xem ta còn thở được không?”
Thanh Vũ đảo mắt: “Đồ ngu hết phần thiên hạ.”
Vô Cực giận tái mặt.
Mọi người xung quanh suýt nữa thì bật cười, ai ngờ Thanh Vũ lại đột ngột đổi giọng:
“Nhưng mà, muốn ta tự nguyện thử lửa cũng không phải không được.”
Vô Cực giật thót.
Thanh Vũ nở nụ cười yêu mị, nhìn chằm chằm vào hắn:
“Một mình ta lên hỏa giàn thì chán lắm. Theo lời ngươi, quỷ mới sợ lửa đúng không?”
“Vậy thì dù sao ngươi cũng là người, không sợ lửa cháy. Cùng thử nhé?”
“Nếu ngươi sợ chẳng phải chứng tỏ ngươi không phải người sao?”
“Không phải người~ thì nên chặt đầu thôi!”
Sắc mặt Vô Cực đại biến.
Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe giọng Tiêu Trầm Nghiên lạnh nhạt cất lên:
“Người đâu, chất củi, châm lửa!”
Bình luận cho "Chương 5"
BÌNH LUẬN