Hai đống củi nhanh chóng được chất lên, ở giữa còn có một cái bệ đỡ lấy một cây thập tự giá.
Vô Cực và Thanh Vũ đều bị trói trên giá gỗ.
Dầu hỏa đã tưới lên đống củi, ngọn lửa lập tức bùng cháy dữ dội.
Vô Cực miệng lẩm bẩm niệm chú, tay liên tục bấm kết ấn.
Khi lửa bùng lên, hắn mở mắt ra, ánh mắt khiêu khích lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Tiêu Trầm Nghiên rồi chuyển sang Thanh Vũ.
Một con quỷ nhỏ.
Một đám phàm phu tục tử mà thôi.
Chẳng lẽ bọn họ nghĩ rằng chỉ với chút lửa này đã có thể lấy mạng hắn sao?
Dù trận ‘hoạt nhân sát’ thất bại thì sao chứ, hôm nay hắn sẽ tương kế tựu kế dùng chính đám lửa này để thiêu rụi vương phủ!
Để Yểm vương đi theo tiên thái tử, cùng chôn thây trong biển lửa!
“Vô lượng thiên tôn, Chúc Dung tái hỏa“ Vô Cực hô lớn, ngay khoảnh khắc đó, ngọn lửa bên phía Thanh Vũ bất ngờ bùng lên dữ dội, lửa cuộn lấy bệ gỗ, suýt chút nữa thiêu rụi tà váy của nàng.
Bùm!
Tàn lửa bắn ra tứ phía, lấy Thanh Vũ làm trung tâm mà lan rộng, những ngọn lửa dài như rắn lửa quét khắp sân, rồi thẳng hướng Tiêu Trầm Nghiên lao tới!
Thị vệ xung quanh sớm có chuẩn bị, lập tức hất nước ngăn lửa.
“Vương gia cẩn thận!”
Tiêu Trầm Nghiên vẫn trầm ổn như cũ nhưng ánh mắt đã tối sầm lại.
Hắn nhìn ngọn lửa như có tri giác này, nhớ đến ngọn yêu hỏa xuất hiện vô cớ mười năm trước ở Đông Cung, ngọn lửa đó cũng đuổi giết người, thiêu rụi tất cả những ai ở trong đó.
Vô Cực đắc ý cười lớn: “Vương gia phải cẩn thận rồi! Ác quỷ này đạo hạnh quá cao, nó muốn kéo tất cả cùng chết chung đấy!”
Thanh Vũ lạnh lùng nhìn Vô Cực, tất nhiên đã thấy rõ mánh khóe của hắn: “Ngươi rất thích chơi lửa nhỉ?”
Bút phán quan giận dữ: “Tên chó đạo sĩ này, muốn nhân cơ hội thiêu chết tất cả mọi người rồi còn muốn đổ tội lên đầu ngươi!”
Thanh Vũ đương nhiên hiểu rõ.
Thích chơi với lửa sao?
Xin lỗi, ở địa phủ, ta cũng là một cao thủ chơi lửa đấy.
“Chúc Dung chi hỏa, chuyên khắc tà ma, ngay thẳng chính trực.”
Giọng nữ lạnh lẽo, uy nghiêm vang lên:
“Mượn uy hỏa thần, kẻ làm điều ác, ắt bị thần nộ, phản phệ chính mình!”
Nụ cười trên mặt Vô Cực cứng lại.
Ngọn lửa như rắn lửa đang cuộn quanh sân bỗng khựng lại, rồi tất cả lập tức thu về, ùn ùn lao về phía đống củi bên hắn.
(Truyện được edit bởi truyenngontinh.id.vn)
Lửa bùng lên dữ dội, quấn chặt lấy người Vô Cực.
“A a a! Chuyện gì vậy!?” Vô Cực hoảng loạn hét lên, không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh, hai tay vội bấm chú:
“Vô lượng thiên tôn! Xin Chúc Dung thu lửa! Xin—”
— Kẻ phàm trần to gan, dám mượn danh hỏa thần để làm ác, đáng chết!
Một giọng nói uy nghi, mang theo áp lực khủng khiếp, đột nhiên vang lên trong tâm trí tất cả mọi người.
Lửa bỗng nhiên ngưng tụ thành một hình bóng cao lớn đầy uy nghiêm.
Tất cả đều trợn tròn mắt kinh hãi, Vô Cực thì run rẩy đến mức suýt quỳ xuống.
“Hỏa… hỏa thần?!”
Không… không thể nào!
Với đạo hạnh của hắn, làm sao có thể triệu được hỏa thần?
Ngay cả sư phụ hắn cũng không có khả năng này!
— Yêu đạo chốn trần gian, dám mượn danh hỏa thần làm điều ác, tội không thể tha!
“Không!! Hỏa thần tha mạng! Ta sai rồi! Ta—A A A!!!”
Toàn bộ ngọn lửa điên cuồng lao đến, nuốt chửng Vô Cực.
Hắn gào thét trong đau đớn, cầu xin tha thứ nhưng vô ích.
Chỉ trong chớp mắt, một người sống sờ sờ đã bị thiêu thành một cỗ than đen.
Tàn lửa lấp lánh bay múa rơi xuống trước mặt Thanh Vũ, lượn một vòng rồi rớt lên sợi dây trói nàng.
Dây thừng lập tức cháy rụi.
Thanh Vũ xoa cổ tay, khẽ xoay người, hừ nhẹ một tiếng:
“Chơi lửa tự thiêu.”
Nàng ngước mắt, đúng lúc ánh mắt chạm vào Tiêu Trầm Nghiên.
Khoảnh khắc ấy, nàng dường như thấy được trong đôi mắt thâm sâu của hắn có một ngọn lửa đang cháy rực, mạnh mẽ đến mức đáng sợ.
Thanh Vũ bỗng nhếch môi cười: “Vương gia, yêu tà đã bị trời phạt, thanh danh của ta đã chứng minh được chưa?”
“Tất nhiên.”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn nàng chằm chằm, tay siết chặt chuỗi phật châu.
Mười năm trước, tiên thái tử tự thiêu Đông Cung, ngọn lửa thần bí đó hôm nay cuối cùng cũng đã có manh mối.
Hắn đột nhiên đứng bật dậy bước nhanh về phía Thanh Vũ.
Không quan tâm nàng có phải là Vân Thanh Vụ hay không, là người hay là quỷ, trên người nàng hắn đã thấy được hy vọng xé toang màn sương bí ẩn năm đó.
Thanh Vũ bỗng nghiêng đầu, ngay khi hắn sắp bước đến, nàng khẽ gọi:
“Tiêu Trầm Nghiên, đỡ ta nào.”
Giây phút ấy Tiêu Trầm Nghiên chợt khựng lại.
Trong ký ức xa xăm nhiều năm trước, có một tiểu nha đầu cũng từng đứng trên cao nói với hắn những lời y hệt rồi nhảy xuống, rơi thẳng vào vòng tay hắn.
Tựa như quá khứ và hiện tại chồng lên nhau.
Tiêu Trầm Nghiên vô thức đón lấy Thanh Vũ, bàn tay vô thức siết chặt, đôi mắt phượng nhìn sâu vào nàng.
“Nàng… là ai?”
“Vương phi của ngài.” Thanh Vũ chớp mắt.
Lạnh lẽo tràn lên đôi mày, Tiêu Trầm Nghiên lập tức buông tay lùi về phía sau, giữ khoảng cách với nàng, ánh mắt sắc bén và thâm trầm.
Lúc này Vân Hậu Hành bị thị vệ áp giải đến.
“Vương gia, thần bị oan! Thần không biết gì cả—”
Một vị Thượng thư Hộ Bộ nhị phẩm lại bị hai thanh trường đao kề sát cổ, sợ đến mức run rẩy không ngừng.
“Trước là gả người chết vào vương phủ, sau lại dẫn yêu đạo đến làm loạn.”
Tiêu Trầm Nghiên bước lên, đón lấy thanh đao từ tay thị vệ, mũi đao nhắm thẳng vào tim Vân Hậu Hành rồi từ từ nâng lên, mũi đao lạnh lẽo khẽ nâng cằm hắn:
“Vân Thượng thư, mưu hại hoàng tộc, tội đáng chết!”
Vân Hậu Hành nào dám thừa nhận, lập tức kêu oan:
“Hiểu lầm! Tất cả đều là hiểu lầm!”
“Thần cũng bị lừa! Thần không biết hắn là yêu đạo! Thần chỉ lo lắng cho vương gia nên hôm nay mới dẫn hắn đến…”
“Lo lắng sao? Ta còn tưởng, nhạc phụ là đến nhặt xác đấy.”
Giọng cười mềm mại vang lên khiến Vân Hậu Hành lập tức cứng đờ.
Thanh Vũ thu hết nỗi sợ hãi trong mắt hắn, đôi mắt lạnh lùng:
“Phụ thân à, bây giờ người đã nhớ rõ chưa? Nữ nhi đã chết gả vào đây là ai?”
“Là… là Ngọc Kiều…” Vân Hậu Hành gật đầu như gà mổ thóc: “Chết là nó, là nó! Thanh Vụ, con tha thứ cho phụ thân đi, phụ thân cũng bị lừa dối mà…”
“Chúng ta là phụ tử, cốt nhục tình thâm, phụ thân cũng đau lòng cho con mà…”
Thanh Vũ cười giễu cợt.
Tên ngu ngốc này vẫn còn nghĩ nàng là Vân Thanh Vụ đội mồ sống lại.
Nhưng dù thật sự là Vân Thanh Vụ, nhìn thấy dáng vẻ đê tiện của hắn cũng chỉ muốn lột da hắn mà thôi.
“Đúng vậy, ai bảo chúng ta là phụ tử chứ, người một nhà sao có thù hận qua đêm.”
Nàng cười nhàn nhạt, “Huống hồ, phụ thân dù sao cũng là nhạc phụ của vương gia, vương gia lòng dạ rộng lớn, chắc chắn sẽ không thật sự lấy mạng người.”
“Phải không, vương gia?” Thanh Vũ chớp mắt nhìn Tiêu Trầm Nghiên.
Tiêu Trầm Nghiên ánh mắt thâm sâu, hắn không tin ‘Vân Thanh Vụ’ trước mắt sẽ dễ dàng buông tha cho Vân Hậu Hành.
“Nể mặt vương phi, bản vương không phải không thể tha thứ cho sự mạo phạm của Vân Thượng thư lần này.”
Tim Vân Hậu Hành còn chưa kịp đặt xuống thì đã nghe Thanh Vũ nhẹ giọng nói:
“Vậy thần thiếp thay mặt phụ thân tạ ơn vương gia.”
“Chỉ là, thần thiếp và vương gia vừa mới thành thân, trong phủ có quan tài và người chết thật không may mắn. Nếu đã chết từ trước khi xuất giá, vậy thì Ngọc Kiều muội muội chẳng tính là người của vương phủ.”
Mộ cơn gió lạnh đột nhiên thổi qua.
Một bóng quỷ đột ngột hiện lên từ dưới chân Thanh Vũ, chính là quỷ hồn của Vân Thanh Vụ.
Nàng ta mang theo oán độc, gắt gao trừng mắt nhìn Vân Hậu Hành rồi lặng lẽ trôi vào trong quan tài.
Tiêu Trầm Nghiên cảm nhận được phật châu trên tay nóng rực, ánh mắt khẽ động, liếc nhìn Thanh Vũ nhưng không nói gì.
Thanh Vũ nở nụ cười quyến rũ:
“Quan tài và xác chết này, lúc trước ra khỏi phủ Thượng thư thế nào, hôm nay cứ thế mà khiêng trở về.”
“À đúng rồi, ta thấy muội muội có vẻ oán khí nặng nề quá, phụ thân nên làm tang lễ chu đáo một chút.”
Nàng bước đến gần, nhẹ giọng bên tai hắn:
“Dù sao thì những oan hồn chết không nhắm mắt, đến đêm thất tuần, đều phải quay về báo thù mà.”
Bình luận cho "Chương 6"
BÌNH LUẬN