- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 76 - Sói dữ đã đến, sâu mọt tất diệt
Điện Triều Thiên
Văn võ bá quan tranh luận không ngừng.
Thái tử nhất quyết muốn lập tức xử tử Vân Hậu Hành cùng Vương Sinh và đồng bọn.
Đại lý tự lại dâng tấu xin hoãn thi hành án tử đối với Vân Hậu Hành, đồng thời điều tra lại vụ án mưu phản của Trấn Quốc Hầu phủ.
“Hoang đường! Cái gọi là thư nhận tội đó thật giả khó phân, cho dù là thật thì sao chứ, chẳng qua chỉ khiến tội của Vân Hậu Hành càng thêm nghiêm trọng mà thôi.”
“Trấn Quốc Hầu phủ năm đó bại trận ở Bắc Cảnh khiến mười vạn tướng sĩ chết trận, vốn dĩ cũng nên lấy cái chết để tạ tội!”
“Hay cho câu ‘lấy cái chết tạ tội’.” Tạ Sơ, khoác trên mình bộ triều phục đỏ sậm, bước ra khỏi hàng, lạnh lùng liếc nhìn Thị lang Lại Bộ đang lên tiếng can gián: “Nếu không phải do Vân Hậu Hành trì hoãn lương thảo, làm chậm trễ quân cơ, thì sao có thể khiến mười vạn trung quân phải bỏ mạng nơi biên cương?”
“Trấn Quốc Hầu phủ một lòng trung liệt, nay bị bôi nhọ danh dự. Nếu không điều tra rõ ràng chuyện này chẳng phải sẽ khiến lòng trung của toàn bộ triều thần nguội lạnh hay sao?”
“Những lời của Thị lang Lại Bộ hôm nay, quả thực mang dã tâm muốn diệt vong Đại Ung, đúng là kẻ gian nịnh!”
Sắc mặt Thị lang Lại Bộ thay đổi ngay tức khắc: “Tạ Sơ, ngươi bớt ngậm máu phun người đi! Lá thư nhận tội đó bị rải khắp kinh thành, rõ ràng có kẻ giở trò! Chỉ bằng mấy dòng chữ đen trắng trên giấy sao có thể xem như bằng chứng? Đại lý tự định phá án chỉ bằng thứ này sao?”
“Nếu chữ viết trên giấy chưa đủ làm bằng chứng, vậy còn huyết thư do chính tay Vân Hậu Hành viết thì sao?”
Giọng nói của Tạ Sơ vang lên khiến cả triều đình im bặt.
Thái tử, người từ nãy đến giờ vẫn ngồi trên long ỷ xoa xoa mi tâm, cũng mở mắt ra, thần sắc khó lường nhìn xuống bên dưới.
Tạ Sơ từ trong tay áo lấy ra một bức huyết thư. Mi tâm thái tử giật nhẹ, ngay lập tức, một tiểu thái giám bước lên nhận lấy bức huyết thư rồi trình lên.
Chỉ liếc mắt qua vài dòng thái tử đã nhận ra nội dung của nó hoàn toàn trùng khớp với thư nhận tội đã lan truyền trong dân gian, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội.
Hắn nhìn về phía Tạ Sơ: “Tạ thiếu khanh, huyết thư này đã ở trong tay ngươi, vì sao không sớm trình lên triều đình? Chẳng lẽ những bức thư nhận tội phát tán trong kinh thành cũng do ngươi làm?”
Tạ Sơ cúi đầu, tay vẫn nắm chặt hốt: “Xin Điện hạ minh giám, đêm qua thần vừa từ Xuất Vân Quán trở về kinh, huyết thư này là do có kẻ dùng tên bắn đến khi thần tiến vào thành. Lúc thần nhận được huyết thư, bên cạnh còn có binh lính Long Uy quân có thể làm chứng.”
Khóe mắt thái tử giật nhẹ, nhìn về phía Chinh Tây Đại tướng quân– Hách Nghị, người vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ.
Nói cách khác, toàn bộ quan võ trong triều đều đã biết đến sự tồn tại của huyết thư này.
“Hách tướng quân, những lời của Tạ thiếu khanh là sự thật?”
Hách Nghị bước ra khỏi hàng, nét mặt cứng rắn không biểu lộ chút cảm xúc nào: “Đúng là có chuyện này.”
Mặt thái tử sa sầm.
Bầu không khí trong điện bỗng trở nên nặng nề đến cực điểm.
Tất cả mọi người đều hiểu rõ, nếu Trấn Quốc Hầu phủ chỉ đơn thuần bị oan khuất thì dù có lật lại bản án cũng không sao, vì dù sao gia tộc Vân thị và Mục thị gần như đã bị diệt môn rồi.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, năm đó Trấn Quốc Hầu phủ có quan hệ mật thiết với tiên thái tử. Mà lý do khiến tiên thái tử bị phế truất, phải gánh tội mưu phản, một trong những chứng cứ quan trọng chính là việc cấu kết với Trấn Quốc Hầu phủ.
Một khi Trấn Quốc Hầu phủ được minh oan, thì tiếp theo đó chẳng phải sẽ là vụ án mưu phản của tiên thái tử hay sao?
Nếu không phải vì tiên thái tử bị buộc tội mưu phản, bị bức đến mức phải tự thiêu trong Đông Cung, và Tiêu Trầm Nghiên bị tước bỏ thân phận hoàng thái tôn, thì làm sao thái tử hiện tại có thể lên ngôi?
Các quan viên trong triều trong lòng đầy những cung bậc cảm xúc phức tạp, vừa cảm thấy hoang đường, vừa cảm khái rằng ngày này cuối cùng cũng đến.
Yểm vương gia đã ẩn nhẫn ở Bắc Cảnh suốt mười năm, nay trở về kinh, báo hiệu cơn bão sắp đến!
Đúng lúc này, bên ngoài điện vang lên một tiếng truyền báo khẩn cấp:
“Vương gia đến——”
Cả triều đình chấn động, theo bản năng quay đầu lại.
Thái tử thậm chí suýt chút nữa bật dậy khỏi ghế.
Trước bao ánh mắt dõi theo, một bóng dáng cao lớn bước vào đại điện, tóc buộc kim quan, thắt đai ngọc, khoác trên mình triều phục màu đen, dáng vẻ uy nghi lẫm liệt.
Nam nhân ấy chậm rãi tiến vào điện, giọng điềm nhiên hành lễ: “Thần, Tiêu Trầm Nghiên, bái kiến thái tử.”
Hành lễ xong, hắn đi thẳng đến hàng ngũ quan võ, đứng yên không nhúc nhích.
Chúng quan thần ai nấy đều mang vẻ mặt khác nhau.
Ánh mắt thái tử cũng không ngừng biến hóa, theo bản năng lùi về phía sau, đến khi ngồi chắc lại trên ghế mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Hắn ngồi yên nhưng trong lòng không khỏi căng thẳng.
“Hôm nay vương gia cuối cùng cũng chịu thượng triều rồi?” Giọng thái tử trầm xuống.
Vẻ mặt Tiêu Trầm Nghiên vẫn như thường: “Mấy ngày trước thần thân thể không khỏe, may nhờ thái tử ban hôn, thần lấy được hiền thê, thân thể cũng dần tốt lên.”
Những lời này chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt thái tử.
Mọi chuyện đều bắt đầu từ cuộc hôn nhân được tứ hôn đó.
Thị lang Lại Bộ thấy sắc mặt thái tử không tốt, lập tức lên tiếng: “Vân Hậu Hành là phụ thân của vương phi, tội lỗi của hắn chồng chất, cho dù có tru di tam tộc cũng không oan, vậy thì vương phi – nữ nhi hắn, sao có thể gọi là ‘hiền’ được?”
Tiêu Trầm Nghiên liếc nhìn hắn: “Nếu không xứng với chữ ‘hiền’, vậy thái tử tứ hôn cho bản vương làm gì?”
Mặt Thị lang Lại Bộ đỏ bừng, bên hàng quan võ thậm chí có người bật cười.
Thái tử trừng mắt nhìn hắn, sau đó lạnh giọng nói: “Vương phi đã gả cho vương gia, tất nhiên không còn liên quan gì đến Vân Hậu Hành nữa.”
Thị lang Lại Bộ vội vàng phụ họa.
Nhưng chưa kịp lui xuống Tiêu Trầm Nghiên lại mở miệng: “Có một câu Thị lang Lại Bộ nói rất đúng.”
Thị lang Lại Bộ giật mình, linh cảm có điềm xấu.
“Nếu không phải nhờ thái tử tứ hôn thì bản vương cũng chẳng kết thành quan hệ nhạc gia – tế tử với Vân Hậu Hành. Hắn phạm tội chồng chất, nếu có kẻ không biết mà nhìn vào, e rằng sẽ nghĩ rằng thái tử và bản vương đều cùng một giuộc với hắn vậy.”
“Để chứng minh sự trong sạch của bản vương và thái tử, thần thỉnh cầu thái tử hạ lệnh, tra xét hành vi của Vân Hậu từ đầu đến cuối.”
Trong khoảnh khắc, thái tử như bị trói trên cột lửa, nướng cháy từng tấc da thịt.
Thị lang Lại Bộ sắc mặt trắng bệch, không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt thái tử.
Nếu thái tử không điều tra đến cùng chẳng khác nào thừa nhận hắn có dính líu đến Vân Hậu Hành. Tất cả mọi chuyện đều hỏng bét kể từ cuộc hôn nhân tứ hôn ấy!
Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng thì một vị công công mặt trắng bước vào.
Người đến chính là lão thái giám bên cạnh Hoàng đế – Vương công công.
“Truyền khẩu dụ của bệ hạ.”
Sáu chữ vừa thốt ra, tất cả đại thần trong điện đều quỳ xuống nghe chỉ, thái tử cũng vội vàng rời khỏi long ỷ, cúi mình tiếp chỉ.
“Vân Hậu Hành, Vương Sinh cùng đồng đảng gian nịnh làm loạn triều cương, tham ô trái pháp, lập tức lăng trì xử tử ngoài Ngọ Môn. Những kẻ đồng phạm khác chém đầu thị chúng, lấy đó răn đe.”
(“Ngọ Môn” là cổng chính phía nam của Hoàng thành, là nơi diễn ra các nghi lễ quan trọng của triều đình.)
“Gia quyến cùng tam tộc bị lưu đày.”
“Vân Hậu Hành tham ô lượng lớn ngân lượng, lệnh Yểm vương phối hợp Đại lý tự trong vòng mười ngày nhất định phải thu hồi. Nếu quá hạn mà ngân lượng chưa về, xử theo quân pháp.”
Khẩu dụ vừa ban xuống, bá quan lặng thinh, thần sắc mỗi người một vẻ.
Thái tử lại âm thầm thở phào một hơi.
Vương công công nhìn về phía Tiêu Trầm Nghiên, nói:
“Yểm vương điện hạ, bệ hạ đặc biệt khai ân, lần này tội của Vân Hậu Hành không liên lụy đến Yểm vương phi. Ngài còn chưa tiếp chỉ sao?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên:
“Thần tiếp chỉ, tạ chủ long ân.”
Vương công công thở phào, tuyên chỉ xong liền lui về hầu hạ Hoàng đế.
Sau khi thánh chỉ ban xuống, quan viên phe thái tử đều nhẹ nhõm, lộ ra vẻ đắc ý.
Bệ hạ không hỏi chuyện triều chính, chỉ mải mê tìm kiếm trường sinh. Dù lần này bị kinh động nhưng may mắn thay, Hoàng đế vẫn đứng về phía thái tử.
Trực tiếp ban cái chết cho Vân Hậu Hành, vụ án của Trấn Quốc Hầu phủ coi như không còn hy vọng lật lại.
Muốn thu hồi số bạc tham ô trong vòng mười ngày? Đó là điều không thể! Cục diện này ném vào tay Tiêu Trầm Nghiên, bọn họ chỉ việc khoanh tay đứng xem trò vui.
Hơn nữa, những ngày qua thái tử đã dốc sức gom góp bạc để rửa sạch liên quan đến vụ án tham ô. Nay khó khăn này coi như được giải quyết.
Chỉ cần kéo dài thêm mười ngày, chẳng lẽ Tiêu Trầm Nghiên còn có thể thoát nạn?
“Bệ hạ đã hạ chỉ, buổi triều sớm hôm nay bãi…”
Thái tử còn chưa nói hết câu đã thấy Tiêu Trầm Nghiên xoay người bỏ đi.
Sắc mặt thái tử lập tức sầm xuống như gan lợn, giận dữ phất tay áo rời đi.
“Được lắm Tiêu Trầm Nghiên, bản cung sẽ đợi xem mười ngày sau ngươi lấy gì để bàn giao!”
Các đại thần thấy vậy cũng nhanh chóng tản đi.
Tiêu Trầm Nghiên luôn làm việc dứt khoát, lúc đi tất nhiên nhanh hơn bá quan.
Sau khi bãi triều, văn võ bá quan hoặc đi làm nhiệm vụ, hoặc tốp năm tốp ba rời khỏi cung.
Nhưng dù đi đâu, bọn họ cũng phải đi qua Ngọc Chiếu Môn.
(“Ngọc Chiếu Môn” là cổng bên nằm ở hướng Đông của Hoàng thành, dành cho các quan viên và phi tần ra vào.)
Khi đến nơi, họ đều nhìn thấy Yểm vương đang đứng sừng sững trước cổng.
Thị lang Lại Bộ – Sử Nguyên Chính vừa thì thầm với đồng liêu, chợt thấy sắc mặt quan viên bên cạnh trắng bệch, run rẩy chỉ về phía trước.
Hắn theo bản năng nhìn qua, nụ cười trên môi bỗng cứng đờ, bóng dáng cao lớn của nam nhân phủ lên hắn.
Gần như ngay lập tức, mọi người xung quanh đều rời xa hắn.
“Yểm… Yểm vương?” Sử Thị lang lắp bắp, “Ngài muốn làm gì?”
Tiêu Trầm Nghiên nhìn xuống kẻ trước mặt, ánh mắt lạnh lùng khó dò:
“Họ Sử? Cái miệng này đúng là thối không ngửi nổi.”
Mặt Sử Thị lang đỏ bừng, nhưng đối diện với uy áp của Tiêu Trầm Nghiên hắn không dám hó hé.
Lúc này, Tạ Sơ từ từ bước tới, bên cạnh là đồng liêu của Đại lý tự. Thấy cảnh trước mặt, bọn họ đều mở to mắt kinh hãi:
“Yểm vương không phải đã rời đi rồi sao? Sao lại đứng cùng Sử Thị lang… Khoan đã, hắn định làm gì—”
Ngay sau đó, “Rắc!”
Tiếng xương gãy chói tai vang lên kèm theo tiếng thét thảm thiết xuyên qua Ngọc Chiếu Môn.
Sử Thị lang ôm lấy cằm, quằn quại lăn lộn dưới đất. Xương hàm của hắn đã bị bóp nát!
Còn kẻ gây ra chuyện này thản nhiên xoay người rời đi, tựa như vừa tiện tay bóp nát một con côn trùng vô dụng.
Bá quan trợn mắt há miệng. Đám người Đại lý tự thì hít vào một ngụm khí lạnh.
“Đây là trong cung a! Hắn, Yểm vương hắn, sao dám…”
Tạ Sơ nhìn theo bóng lưng nam nhân sải bước rời đi, bóng dáng đơn độc như lưỡi đao sắc lạnh phá tan gió tuyết.
Tạ Sơ nghiêng đầu, nhàn nhạt hỏi đồng liêu đang ngạc nhiên đến thất thần:
“Hắn vì sao lại không dám?”
“Hắn là Tiêu Trầm Nghiên.”
Dù bị ban chữ “Yểm”, dù từng từ mây cao rơi xuống vũng bùn, dù Bắc Cảnh gió tuyết lạnh lẽo, chiến trường tàn khốc, hắn vẫn từ địa ngục trần gian ấy bò ra, giành lấy chiến thắng.
Hiện tại, hắn không còn là con chó mất nhà bị đuổi khỏi kinh thành năm xưa nữa.
Hắn là một con sói dữ với vuốt sắc nanh nhọn, gặp người là cắn.
Còn lũ sâu mọt đắm chìm trong tửu sắc, sống hoang lạc trong kinh thành này…
Sao có thể là đối thủ của hắn?
Sói dữ đã đến, sâu mọt tất diệt.
Bình luận cho "Chương 76 "
BÌNH LUẬN