- Home
- Quan tài mở, trăm ma tan, Vương phi từ địa ngục trở về
- Chương 92 - Võ mồm cũng thật sự lợi hại
Sử Thúy Vi tức đến mức mặt mày xanh mét, hạ giọng nói: “Ở đây toàn là nữ quyến quan lại trong triều, Yểm vương phi ăn nói lỗ mãng như vậy, không thấy quá đáng sao?”
Thanh Vũ liếc nàng ta một cái: “Ngươi là cóc ghẻ?”
“Ta đương nhiên không phải!”
“Vậy ngươi tự nhận làm gì?” Thanh Vũ cười nhạt: “Bản vương phi có gọi thẳng tên ai đâu? Nếu có người tự thấy thấp hèn mà lao lên nhận thì trách ai được đây?”
Sử Thúy Vi tái mặt, lúng túng đến cực điểm, chỉ có thể cầu cứu An Bình huyện chủ bên cạnh.
An Bình huyện chủ vốn đã không ưa gì Thanh Vũ. Dù không muốn thừa nhận nhưng dung mạo của Thanh Vũ thực sự quá mức kiều diễm, yêu mị, hôm nay dù nàng ta có chải chuốt thế nào, chỉ cần Thanh Vũ xuất hiện liền lập tức cướp đi toàn bộ ánh hào quang của nàng ta.
“Yểm vương phi đã làm còn sợ người ta nói sao?” An Bình huyện chủ lạnh giọng: “Mọi người đều biết Vân Hậu Hành tội ác chồng chất, hắn giết bao nhiêu người, người là con gái hắn đương nhiên không thể vô tội.”
“Cái chết của công tử nhà Sử đại nhân, người còn sai người gây khó dễ cho mẫu tử họ, đúng là ngang ngược.”
Thanh Vũ nhìn nàng ta từ đầu đến chân, bỗng nhiên hỏi: “Ngươi là ai?”
Câu hỏi này vừa thốt ra, sắc mặt An Bình huyện chủ càng khó coi.
Thấy vậy Sử Thúy Vi lập tức lên tiếng: “Vị này là An Bình huyện chủ, nữ nhi của Hữu tướng!”
Thanh Vũ gật đầu, hừ nhẹ: “Thì ra là huyện chủ, bày vẻ lớn như vậy, ta còn tưởng là thái tử phi cơ.”
Sắc mặt An Bình huyện chủ lập tức thay đổi.
Thanh Vũ tiến lên một bước: “Chỉ là một huyện chủ, ngươi dựa vào đâu mà chất vấn bản vương phi?”
“Ta…”
“Vừa rồi không phải còn giảng đạo lý sao? Quy củ của các ngươi đâu?”
An Bình huyện chủ và những người bên cạnh đều sầm mặt, nhưng từng câu của Thanh Vũ đều đánh trúng trọng điểm. Nếu xét theo phẩm cấp, trong Đông Cung này chỉ có thái tử phi là có vị trí cao hơn vương phi mà thôi.
Giọng Thanh Vũ nhàn nhạt, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội phản bác: “Không hiểu quy củ, xem ra là ở nhà bị đánh chưa đủ.”
“Hồng Du, Lục Kiều, dạy họ thế nào mới gọi là quy củ.”
“Rõ!”
Hai nha hoàn lập tức nhận lệnh, từ nãy ở bên ngoài nghe thấy những lời kia họ đã tức giận sôi sục rồi.
Giờ vừa nhận được lệnh liền lập tức tiến lên.
“Các ngươi định làm gì? A!”
Hồng Du và Lục Kiều vốn là ám vệ, thân thủ cao cường. Họ chỉ khẽ điểm vào người Sử Thúy Vi và An Bình huyện chủ, nhìn như chỉ nhẹ nhàng vỗ một cái nhưng ngay giây tiếp theo, “bịch” một tiếng, cả hai liền quỳ xuống.
Những tiểu thư góp vui bên cạnh cũng không thoát khỏi số phận. Các nha hoàn muốn lao lên ngăn cản nhưng chưa kịp đến gần thì Hồng Du và Lục Kiều đã nhanh chóng lui về phía sau Thanh Vũ.
Bọn nha hoàn chỉ có thể luống cuống đỡ tiểu thư nhà mình dậy, nhưng vì bị điểm huyệt nên ai nấy đều mềm nhũn không thể dùng sức. Những người da mặt mỏng thậm chí bật khóc tại chỗ.
An Bình huyện chủ được hai nha hoàn đỡ lên nhưng cơ thể vẫn không tự chủ mà khụy xuống, vừa giận vừa uất ức, trừng mắt nhìn Thanh Vũ, nghẹn ngào quát lớn:
“Vân Thanh Vụ, người quá đáng lắm rồi!!”
“Đây là Đông cung, người dám sỉ nhục chúng ta như vậy!! Ta nhất định sẽ bẩm báo thái tử phi!!”
Những cung nhân trong Đông cung không ngờ sự việc lại diễn biến theo hướng này, sớm đã hoảng hốt chạy đi báo tin.
Mà người gây ra tất cả lại điềm nhiên như không, Thanh Vũ thong thả ngồi xuống chỗ của mình, vị trí vừa vặn ngay bên cạnh Hách Hồng Anh.
Hách Hồng Anh chứng kiến toàn bộ sự việc, cái miệng nhỏ há hốc thành hình trứng ngỗng từ lâu.
Thanh Vũ nhìn nữ tướng trẻ tuổi này, mỉm cười hỏi: “Có hay không?”
“Quá hay!” Hách Hồng Anh vô thức gật đầu, đến khi nhận ra cũng không thấy ngại, còn giơ ngón cái lên với Thanh Vũ: “Tuyệt!”
Nàng sớm đã thấy nhóm tiểu thư quý tộc này chướng mắt rồi. Suốt ngày vênh váo kiêu căng, mắt mọc trên đỉnh đầu, tự xưng cao quý mà cũng chẳng biết cao quý ở chỗ nào.
Nàng cứ tưởng mình đã gan dạ lắm rồi, dù sao thì nếu đổi lại là nàng, ít nhất cũng phải đợi ra khỏi Đông Cung mới tìm người trùm bao tải đánh cho một trận.
Nhưng Thanh Vũ thì có thù là báo ngay tại chỗ, mặc kệ ngươi là ai, mặc kệ đang ở đâu!
Cái tính này, quá đỉnh rồi!
“Ngươi cũng rất tuyệt.” Thanh Vũ khẽ gật đầu, đáp lại lời khen.
Hách Hồng Anh sững sờ. Nếu câu này do người khác nói, nàng chắc chắn sẽ nghĩ đó là đang mỉa mai mình.
Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, ngoài phụ thân và đại ca nàng, chẳng ai khen nàng cả, chỉ toàn bảo nàng thô lỗ như nam nhân.
Nhưng lời của Thanh Vũ lại quá chân thành, trong đôi mắt ấy tràn đầy sự tán thưởng không chút giả dối.
Hách Hồng Anh chạm tay lên mặt, cười hề hề: “Ta cũng thấy vậy.”
Nụ cười của Thanh Vũ càng rạng rỡ hơn, đến mức Hách Hồng Anh còn bị chói mắt một chút.
Sau đó nàng thấy vị vương phi này vươn tay về phía mình: “Còn hạt dưa không? Cho ta ít đi.”
“Có! Cứ ăn thoải mái!” Hách Hồng Anh tim đập thình thịch, hào sảng đưa túi vải đựng hạt dưa của mình qua. Thanh Vũ cũng không khách sáo, bốc một nắm lớn, còn không quên chia cho Hồng Du và Lục Kiều phía sau.
Vừa nhấm nháp hạt dưa vừa hứng thú quan sát đám tiểu thư kiều diễm đang khóc nức nở bên kia, nàng cảm thán:
“Giá mà có thêm đĩa đậu phộng rang thì tuyệt!”
Hách Hồng Anh suýt nữa bị sặc. Nhìn sang đám tiểu thư bên kia khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nàng cũng bật cười theo.
Đúng là xem náo nhiệt mà thiếu đậu phộng rang thì mất đi chút hương vị, vương phi quả nhiên biết cách thưởng thức!
Bên này, An Bình Huyện chủ và đám tiểu thư trông thấy Thanh Vũ và Hách Hồng Anh vừa ăn hạt dưa vừa hóng chuyện, chẳng những không chịu dỗ dành mà còn như sợ thiên hạ chưa đủ loạn, tức đến mức suýt nghẹt thở. Có người lại càng khóc thảm thiết hơn.
Nhưng các nàng càng khóc Thanh Vũ lại càng vui vẻ, thậm chí còn vỗ tay khen ngợi:
“Ôi chao, khóc đẹp quá, đừng dừng, khóc thêm chút nữa đi!”
“Nhìn mấy tiểu thư đáng thương này xem, yếu đuối thướt tha, thật xinh đẹp~”
Câu này vừa thốt ra mấy tiểu thư vốn đang khóc nấc lập tức nín bặt.
Còn khóc thế nào nữa đây?
Họ lẽ nào lại khóc để nàng ta thưởng thức sao?
Đừng nói Hách Hồng Anh, ngay cả Lục Kiều và Hồng Du cũng bị thực lực chiến đấu của vương phi nhà mình làm cho kinh ngạc.
Khả năng chỉnh người của Thanh Vũ khỏi phải bàn cãi, hai nàng trước đây xuất thủ nhanh như vậy, nhiều phần cũng vì lo nếu chậm một chút vương phi mà nổi nóng thật có khi trực tiếp ra tay tiễn cả đám tiểu thư này đi đầu thai.
Hôm nay coi như được mở mang tầm mắt, vương phi không chỉ có bản lĩnh võ công lợi hại, mà võ mồm cũng thật sự lợi hại!
Giết người không thấy máu, từng câu từng chữ đều như đâm thẳng vào tim!
Hách Hồng Anh phấn khích đến mức mắt sáng rực. Nàng vốn tự nhận mình theo binh mã rèn luyện đã lâu, cái miệng độc địa có thể khiến người ta tức chết.
Nhưng so với vương phi… đúng là múa rìu qua mắt thợ!
Có điều nàng vẫn có chút lo lắng, ghé sát lại hạ giọng nói:
“Xem náo nhiệt thì vui thật đấy, nhưng dù sao đây cũng là Đông Cung, mà An Bình Huyện chủ lại là biểu muội của thái tử phi.”
Thanh Vũ gật đầu, hỏi một câu: “Thái tử phi khóc lên có đẹp không?”
“Người còn muốn làm thái tử phi khóc?”
Thanh Vũ chớp mắt: “Ngươi không muốn xem à?”
Hách Hồng Anh nuốt nước bọt. Không muốn xem á?…
Đương nhiên là muốn rồi!
Bình luận cho "Chương 92"
BÌNH LUẬN